Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:48:20
Bỗng nhiên, Phạn Triều như nhớ ra gì đó, lâm vào trầm tư.
Lúc trước đi dò thám lũ xác sống, hình như anh có thấy một ngôi nhà còn giữ lại nhiều dao kéo, chắc là đủ dùng.
Chuyện nuôi một con bò thì anh chưa từng nghĩ đến.
Chưa nói đến việc không có bác sĩ thú y hay dị năng giả hệ mộc để chữa trị, giờ đâu còn thời đại mà cỏ dại dễ kiếm như trước kia.
Chưa kể, động vật cũng giống con người, mất khả năng sinh sản.
Dù nuôi sống được, mà không sinh sản được, thì còn có ích gì?
Phạn Triều đứng dậy hỏi: "Em muốn đi với anh, hay chờ ở đây?"
Mạt Bảo ngẩng đầu nhìn anh, như không hiểu ý anh vừa nói.
Phạn Triều giải thích: "Anh thấy có một ngôi nhà có nhiều dao kéo, anh đi lấy về xẻ thịt con bò này, rồi đem ướp muối, có thể giữ được lâu, như vậy sau này chúng ta có thịt bò để ăn."
"Thịt bò? Ngon như mì ăn liền không?" Mạt Bảo tò mò nhìn anh, thỉnh thoảng còn nuốt nước miếng.
Phạn Triều: "..."
Anh vốn nghĩ cô bé sẽ không nỡ, còn chuẩn bị sẵn lời giải thích.
Anh hiểu rõ, ở giai đoạn đầu tận thế, nhiều người vẫn chưa đủ quyết đoán, chưa ý thức được sự tàn khốc của thời thế.
Nhưng anh không ngờ phản ứng của cô bé lại là... thèm ăn.
Nghĩ một chút, anh nói: "Có lẽ hương vị sẽ khác, đến lúc đó em ăn thử sẽ biết."
Nói rồi, anh nhìn con bò cảm thán: "Chỉ tiếc con bò này bị đói chết, nên thịt chắc không ngon, đợi có dịp anh đưa em đi siêu thị tìm thịt bò ngon hơn."
Nhưng anh lại nảy ra một nghi vấn...
Tại sao cô bé sống trong biệt thự sang trọng như thế... mà lại không biết vị thịt bò?
Không kịp nghĩ tiếp, anh đã thấy con bò trước mặt... biến mất.
Biết rằng không gian của Mạt Bảo có thể chứa vật sống, nhưng tận mắt chứng kiến cô cho cả con bò sống vào không gian, cảm giác thật sự rất sốc.
Anh hỏi: "Em vừa cho nó vào không gian rồi à?"
Mạt Bảo nhìn anh, gật đầu, rồi chỉ ra ngoài: "Dao kéo, mang theo luôn."
"... Được thôi."
Phạn Triều kiềm chế không hỏi gì thêm, cùng cô bước ra ngoài, không ngờ vừa bước ra thì một âm thanh kỳ lạ liền vang lên.
Từ phía cánh đồng truyền đến tiếng gầm như dã thú.
Phạn Triều lập tức chắn Mạt Bảo ra sau lưng, nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Chỉ thấy bên giếng nước không biết từ khi nào đã xuất hiện một con chó sói đen.
Nhưng con sói đó đã không còn là sói bình thường, mà là sói đen biến dị!
Hai mắt nó đỏ ngầu như hai giọt máu, nanh vuốt sắc nhọn ló ra khỏi miệng, hàm răng lộ rõ như chực xé xác con mồi.
Động vật biến dị còn nguy hiểm hơn cả xác sống, bởi lẽ vì bản tính chúng vốn quen thuộc với giết chóc và sinh tồn.
Phạn Triều giao súng cho Mạt Bảo, dặn: "Gặp nguy hiểm thì bắn."
Trước khi anh tiến đến con sói, Mạt Bảo túm lấy áo anh, hỏi: "Anh thì sao?"
Ánh mắt Phạn Triều thoáng nghi hoặc, sau đó khẽ cười.
"Anh vẫn chưa nói cho em biết năng lực của anh đúng không?"
Nói xong, khi con sói biến dị chuẩn bị lao lên, anh quỳ một gối xuống đất, chống tay, mặt đất bắt đầu rung chuyển.
Từ cánh đồng, những mũi đá sắc nhọn bất ngờ trồi lên, đâm thẳng vào bụng con sói biến dị.
Một tiếng gào thét chói tai vang lên, con sói giãy giụa mấy cái... rồi bất động.
Những mũi đá biến mất, trở lại thành hình hài ban đầu.
Xác con sói nặng nề rơi xuống mặt đất, không còn nhúc nhích.
Đây là lần đầu tiên từ khi trọng sinh, Phạn Triều sử dụng dị năng của mình.
Ban đầu, anh vốn định chết hẳn, không muốn tỉnh lại nữa.
Nhưng không ngờ lại gặp phải biến số, và cũng là biến số duy nhất.