Chương 28: Rời đi

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

Tiểu Lộc Tử 17-04-2026 01:47:54

Khóe mắt Mạt Bảo đỏ lên, ngẩng đầu nhìn anh. Một lúc lâu mới hiểu ý "người thân" là gì, cô bé gật đầu. Phạn Triều lại hỏi: "Em biết bà ấy ở đâu không?" Mạt Bảo ngơ ngác, Đại Hoàng từ lòng cô bé giãy ra, chạy thẳng lên tầng hai, rồi nhanh chóng lao xuống. Trong miệng nó ngậm một mảnh giấy, trên đó ghi một địa chỉ và số điện thoại. Đây là mảnh giấy dì Hoàng để lại cho Mạt Bảo trước khi rời đi, dặn nếu có chuyện gì thì gọi điện cho dì, hoặc chạy ra tìm cảnh sát. Phạn Triều liếc địa chỉ, hơi nhướn mày. Anh rất quen thuộc nơi này. Bởi đó chính là chỗ mà con Vua Xác Sống có dị năng khống chế tinh thần thường xuyên lui tới. Chẳng lẽ giữa thứ đó và người thân trong lời Mạt Bảo có liên quan? Nhìn ánh mắt trong sáng mơ hồ của cô bé, Phạn Triều thả lỏng cảnh giác, nói: "Ngủ lại một đêm đi, ngày mai anh đưa em đến đó." Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Mạt Bảo sáng hẳn lên. Cô bé nhìn anh, gật mạnh hai cái, rồi ôm lấy Đại Hoàng dụi dụi. Đại Hoàng có vẻ cũng thấy dễ chịu, khẽ kêu "meo meo" vài tiếng. Một đêm trôi qua. Ngoài tiếng gào của xác sống, không còn âm thanh nào khác. Phạn Triều biết rõ con người quanh đây một là đã được cứu đi, hai là trốn trong nhà không dám phát ra tiếng. Không lâu nữa, nơi này sẽ trở thành phế đô của xác sống. Có lẽ ở kiếp trước, cô bé này cũng lặng lẽ chết đi như vậy. Nhưng lần này, Mạt Bảo và Đại Hoàng lại giận dỗi nhau... nguyên nhân là vì Mạt Bảo đã lén cho nó uống hết toàn bộ Thần Thủy. Song giận dỗi cũng chỉ kéo dài chưa đầy một phút, một người một mèo lại ôm nhau ngủ thiếp đi trên giường. Trời vừa sáng, Mạt Bảo đã tỉnh dậy. Cô bé không đánh thức Đại Hoàng, mà tự mình rửa mặt chải đầu, sau đó "thu dọn hành lý". Nói là hành lý, nhưng thực ra chỉ là cất con búp bê rách nát trên giường vào không gian. Nghĩ ngợi một lúc, cô bé lại cho cả mèo, giường và ghế vào trong không gian. Khi Phạn Triều lên lầu, liền thấy căn phòng trống trơn. Trầm mặc một hồi, anh hỏi: "Không gian của em rộng cỡ nào?" Mạt Bảo nghĩ nghĩ, rồi dang hai tay ra, mô tả là rất to. Phạn Triều: "..." Trong tận thế, thứ không thiếu chính là xe. Phạn Triều tìm được một chiếc chìa khóa trong biệt thự, rồi trong gara cũng tìm được chiếc xe tương ứng. Đó là một chiếc xe sang cực đắt đỏ trước tận thế, nhưng đến tận thế lại có phần "vô dụng". May mà bây giờ còn là giai đoạn đầu, vậy là đủ dùng. Nhìn thấy Mạt Bảo ngồi một mình ở ghế sau, tò mò dán mặt vào cửa sổ ngó ra ngoài, Phạn Triều hỏi: "Con mèo của em đâu?" Mạt Bảo nhìn anh, không đáp. Phạn Triều biết cô bé biết nói, chỉ là không muốn mở miệng, nên lại hỏi: "Trong không gian có thể chứa sinh vật sống sao?" Mạt Bảo gật đầu. Có vẻ năng lực của cô bé không hề đơn giản. Phạn Triều không hỏi thêm nữa. Nghĩ lại cũng phải, tình cảm giữa cô bé và con mèo tốt đến vậy, không thể bỏ rơi nhau. Khả năng duy nhất chính là cô bé cất nó vào trong không gian. Mà có thể chứa sinh vật sống... trong không gian? Cho dù Phạn Triều đã trải qua cả tận thế, cũng chưa từng nghe đến chuyện này. Có lẽ giai đoạn đầu tận thế, nhiều dị năng hiếm chưa kịp bộc lộ thì người sở hữu đã chết mất. Dị năng vốn không chỉ có năm hệ kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Mỗi hệ này lại chia ra dị năng thường và dị năng biến dị. Dị năng hệ kim thường: Tăng cường tố chất cơ thể như tốc độ, sức mạnh, ... Dị năng hệ kim biến dị: Có thể điều khiển toàn bộ kim loại. Dị năng hệ mộc thường: Thúc đẩy quá trình sinh trưởng của thực vật.