Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:47:33
Vương Tú Cầm lập tức tóm lấy cô bé, phấn khích kêu lên: "Bắt được rồi! Khải Vũ, anh đoán đúng, quả nhiên nó có dị năng!"
Đồng tử của Đại Hoàng co rút, nó nhảy vọt khỏi vòng tay Mạt Bảo, vung vuốt chém xuống mặt Vương Tú Cầm, để lại ba vết máu dài.
Ả buông tay, ôm mặt hét chói tai.
Trần Khải Vũ xuất hiện, vung gậy sắt đánh thẳng về phía Đại Hoàng.
Đại Hoàng tránh kịp, nhảy chắn trước người Mạt Bảo, cảnh giác nhìn chằm chằm vào hai kẻ kia.
Trần Khải Vũ chống gậy xuống đất, nửa cười nửa không: "Dị năng không gian?"
Mạt Bảo im lặng nhìn họ, không nói gì.
Vương Tú Cầm bĩu môi: "Nó là con bé câm, hỏi làm gì, trực tiếp lấy đồ thôi."
Trần Khải Vũ nói: "Bọn anh cũng không phải kẻ cướp, chỉ muốn giao dịch, một chai nước tinh lọc đổi lấy số lương thực như hôm kia, thấy thế nào?"
Vương Tú Cầm tỏ vẻ bất mãn, dường như chê ít.
Trần Khải Vũ trấn an: "Nhiều hơn chúng ta cũng mang không nổi."
Nghĩ kỹ cũng đúng, sắp tới lúc xác sống hoạt động, mang quá nhiều đồ thì khó thoát thân.
Vương Tú Cầm mới miễn cưỡng dằn bớt sự khó chịu.
Mạt Bảo lắc đầu.
Chưa kịp để Vương Tú Cầm mở miệng, Trần Khải Vũ lại hỏi: "Là ít quá sao? Vậy hai chai nước thì thế nào?"
Mạt Bảo vẫn lắc đầu.
Vương Tú Cầm mất kiên nhẫn: "Em thấy cứ cướp cho rồi! Em không tin nó thà chết cũng không đưa lương thực ra!"
Trần Khải Vũ cúi mắt liếc con mèo cam đang chực chờ lao tới, cười nhạt: "Hai người tưởng trốn trong không gian thì bọn này không làm gì được sao? Cho dù em có vào đó được, con mèo này chắc chắn không đi theo, vừa hay anh đây cũng muốn thử xem mùi vị thịt mèo thế nào."
Nghe vậy, Vương Tú Cầm liền reo lên: "Khải Vũ, con mèo này còn biết đối phó xác sống, chúng ta bắt nó đi luôn nhé?"
Mạt Bảo hoảng hốt, định ôm lấy Đại Hoàng, nhưng còn chưa chạm được thì đã bị gậy sắt của Trần Khải Vũ cản ngang.
Khoảng cách giữa một người một mèo lập tức bị kéo giãn.
Đại Hoàng bị cây gậy ngăn cản, giận dữ gầm gừ.
Nó tuy nhanh nhẹn, nhưng không gian quá nhỏ, chẳng thể phát huy sở trường.
Trong khi đó, Trần Khải Vũ và Vương Tú Cầm cũng chẳng làm gì được nó.
Thấy thể lực dần tiêu hao, cả hai quyết định kéo dài thế cục.
Đúng lúc ấy, dưới lầu vang lên tiếng ho khan.
Là Phạn Triều.
Xem ra anh đã tỉnh.
Trần Khải Vũ chợt thấy bất an.
Quả nhiên, phía dưới truyền tới giọng nói khàn khàn: "Xuống đây, anh có súng."
Nghe vậy, Mạt Bảo lập tức chạy xuống lầu.
Trần Khải Vũ và Vương Tú Cầm định chặn lại, nhưng bị Đại Hoàng cản đường, đành chậm một nhịp.
Trên ghế sofa phòng khách, Phạn Triều vẫn nửa sống nửa chết, sắc mặt so với hôm qua còn tệ hơn.
Mạt Bảo chạy tới bên, anh liền ném khẩu súng trong tay cho cô bé, thều thào: "Cái hôm qua dạy em, biết dùng chưa?"
Trông anh yếu ớt đến mức mỗi câu nói đều phải hít sâu, ngay cả hơi thở cũng mỏng manh.
Mạt Bảo cầm súng gật đầu.
Cô bé nhớ lại động tác trong ký ức, giương súng nhắm về phía cầu thang.
Đại Hoàng nhân cơ hội lao xuống, đứng cạnh chân cô bé, đồng thời liếc nhìn Phạn Triều.
Rất kỳ lạ.
Khí tức trên người anh khác thường.
Rõ ràng không bị nhiễm, nhưng lại khiến nó thấy âm u nặng nề.
Chẳng lẽ là sắp chết?
Mà đã bị Mạt Bảo nói "sắp chết" thì chắc chắn không qua nổi 24 giờ.
Anh còn trụ được tới giờ đã là giỏi lắm rồi.
Ít nhất những trường hợp nó từng chứng kiến, kỷ lục nhanh nhất chưa đến ba phút đã chết.
Cầu thang, Trần Khải Vũ và Vương Tú Cầm xuất hiện.