Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:46:45
Mèo béo hỏi: "Máu của người đó có màu gì?"
Mạt Bảo nghĩ một lúc, đáp: "Màu đỏ."
Mèo béo vẫn chưa yên tâm: "Người bị nhiễm thì sau ba tiếng vết thương sẽ bắt đầu chuyển màu đen đỏ, sau đó toàn bộ sẽ thối rữa và biến thành xác sống, lúc nữa cậu xuống xem lại."
"Được." Mạt Bảo không hề nghi ngờ lời mèo béo.
Ba tiếng sau, tầng dưới truyền lên mùi thức ăn thơm phức.
Mạt Bảo nuốt nước bọt, đôi mắt trông mong nhìn về phía cầu thang.
Thấy vậy, mèo béo vẫy đuôi nói: "Cậu mang ít lương thực xuống trao đổi với họ đi."
"Được." Mạt Bảo gật đầu không chút do dự.
Mèo béo chẳng biết từ đâu lôi ra một hộp đựng thức ăn, ngẩng đầu dặn: "Cho đồ vào đây, rồi ôm xuống dưới."
Mạt Bảo bỏ vào hộp nửa bao gạo, rồi do dự một chút, lại lấy thêm hai quả dưa chuột và hai cây cải thảo.
Cô bé hỏi: "Vậy đủ chưa?"
"Đủ rồi." Mèo béo không nói gì thêm về giá trị quý báu của chỗ đồ ăn đó trong tận thế.
Nhìn vào đôi mắt trong veo của cô bé, nó bỗng không muốn những ánh mắt ấy bị nhuốm bẩn.
"Nếu họ có gì đáng ngờ, lập tức trốn vào không gian, đừng do dự." Mèo béo không nhịn được căn dặn kỹ càng.
Mạt Bảo khẽ gật đầu, ôm hộp đồ đi xuống tầng.
Dưới lầu, Vương Tú Cầm vừa nấu xong hai gói mì ăn liền với một hộp thịt hộp.
Dù chẳng nhiều, đa phần là nước, nhưng với những người đàn ông đã nhiều ngày chưa được ăn đồ nóng, thì cũng đủ khiến họ thèm rỏ dãi.
Vừa dọn bát đũa ra bàn, chuẩn bị ăn, thì nghe thấy tiếng bước chân từ tầng trên truyền xuống.
Cả nhóm nhìn lên, thấy cô bé kia ôm một hộp nhựa chầm chậm bước xuống.
Thấy cô bé ôm đồ khó khăn, Đoàn Chấn cố nén cơn đói, lập tức đứng dậy chạy tới: "Cần anh giúp không?"
Mạt Bảo không chút do dự đưa hộp đựng cho Đoàn Chấn, cùng anh ta đi xuống tầng.
Đoàn Chấn hỏi: "Đặt ở đâu?"
Mạt Bảo chỉ vào bàn ăn.
"Được rồi." Đoàn Chấn vừa đặt hộp lên bàn, Mạt Bảo đã nhanh nhẹn ngồi xuống ghế, cầm đũa và bát bắt đầu ăn ngay tô mì và thịt hộp còn nóng hổi trên bàn.
Mấy người kia bị hành động của cô bé làm cho sững sờ, đứng ngây ra chưa kịp phản ứng, và rồi cứ thế để mặc cô bé... ăn hết sạch một tô.
Mạt Bảo ăn không nhiều, tô mì mà với họ còn chưa đủ lót dạ, nhưng với cô bé thì vừa vặn no bụng.
Ăn xong, cô bé cảm thấy buổi trao đổi rất thuận lợi, bèn gật đầu nhẹ với Đoàn Chấn vẫn còn đang ngơ ngác, miệng hơi hé ra vì sốc.
Rồi cô bé nhìn lướt qua người bị thương đang nằm trên ghế sofa, lại liếc sang miếng khăn vải dính máu đỏ trong chậu nước.
Xác nhận màu máu đúng là đỏ tươi, Mạt Bảo liền nhún nhảy nhẹ nhàng quay trở lên lầu.
Vương Tú Cầm là người đầu tiên phản ứng lại: "Cái cô bé này là sao vậy? Chẳng nói chẳng rằng, lại ăn luôn tô mì của anh Triều!"
Đoàn Chấn khoát tay: "Thôi bỏ đi, tôi ăn chút bánh quy cầm hơi rồi quay lại chăm Phạn Triều, hai người ăn nốt phần còn lại đi."
Thấy anh ta thật sự quay lại chăm sóc người bị thương, Vương Tú Cầm thở phào, nhanh tay múc một bát lớn mì cho người thanh niên bên cạnh, giọng ngọt như mật: "Anh ăn nhiều chút nhé."
Người thanh niên chỉ gật đầu rồi cúi xuống ăn món mì thịt hộp mà trước kia anh ta thậm chí không buồn nhìn tới.
Trong khi đó, Mạt Bảo vui vẻ quay lại tầng hai, hoàn toàn không biết rằng trong mắt người khác, cô bé vừa ăn... một bữa "cơm chùa".
Và thế là, hiểu lầm này kéo dài cho đến tối.
Đang nằm trên giường ngủ say, Mạt Bảo chợt mở bừng mắt, nhìn trân trân lên trần nhà tối đen.
Con mèo béo vàng cam nằm bên cạnh cô bé trở mình lười biếng.