Chương 17: Thần Thủy

Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!

Tiểu Lộc Tử 17-04-2026 01:47:21

Lúc đầu cô bé vốn ngồi ở bờ sông chờ Đại Hoàng, nhưng chẳng hiểu sao lại có cảm giác ở bên này có gì đó, nên mới quyết định đi qua xem thử. Cô bé đem chuyện nghe thấy giọng nói trong đầu kể cho Đại Hoàng, không ngờ nó giật mình: "Cậu nói nó gọi là Cây Công Đức!?" "Đúng vậy." Tuy giọng nói trong không gian không trực tiếp nói tên, nhưng Mạt Bảo mơ hồ cảm thấy nó chính là Cây Công Đức. Đại Hoàng đi vòng quanh cây một vòng rồi mới lên tiếng: "Tớ từng nghe qua về chuyện Cây Công Đức, nhưng chưa từng thấy, ở thế giới của tớ, Cây Công Đức đã biến mất từ mấy vạn năm trước, chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết. Tương truyền, chỉ nơi nào thần cư trú mới có Cây Công Đức, nó ghi chép tội ác của thế nhân, có quyền phán xét tuyệt đối với nhân loại, mà ai có được Cây Công Đức sẽ sở hữu của cải vô tận." Nói tới đây, Đại Hoàng ngừng lại một chút: "Cậu nói tới đá Thần Thủy, tớ chưa từng nghe, nhưng tớ biết có thứ khác." Mạt Bảo: "Thứ gì?" Đại Hoàng trông rất nghiêm túc, lại cực kỳ hưng phấn: "Thần Thủy! Chỉ hoàng đế mới có được! Một giọt cũng đủ khiến vết thương hồi phục ngay tức khắc, không ai biết hoàng đế sở hữu bao nhiêu, nhưng trong ký ức của tớ, chỉ những công thần khai quốc mới được ban thưởng một giọt, có lần vì đại chiến khiến trăm vạn binh sĩ thương vong, hoàng đế cũng chỉ lấy ra một bình, nhưng dù vậy, cũng khiến quân sĩ cảm động, tình nguyện chết trận." Mạt Bảo nói: "Nhưng giọng nói đó bảo rằng mỗi ngày đều sẽ có một bình Thần Thủy cho tớ." Đại Hoàng sững sờ, ngay sau đó hưng phấn lao tới ôm chầm lấy cô bé. Mạt Bảo bị bất ngờ, ngã ngồi xuống đất. Hôm nay đã là lần thứ hai, cô bé cảm thấy mông mình chắc chắn đã sưng lên rồi. Sau khi cơn phấn khích qua đi, Đại Hoàng mới bình tĩnh lại: "Nếu trong Cây Công Đức thật sự có đá Thần Thủy... vậy thì chúng ta có thể yên tâm ra ngoài, chỉ cần không bị xác sống bắt được là ổn." Dù sao Thần Thủy chỉ chữa được vết thương, chứ không chữa được virus. "Được!" Mạt Bảo ôm nó, nhìn nó cười ngốc nghếch, cũng gật đầu theo. "Đúng rồi, đá Thần Thủy đâu? Ở đâu? Giọng nói kia không nói sao?" Vui mừng một hồi, Đại Hoàng mới nhận ra bọn họ chỉ bàn suông, còn đá Thần Thủy thì chưa hề thấy bóng dáng. Mạt Bảo nói: "Nó bảo ở tầng thứ nhất của Cây Công Đức." "Tầng thứ nhất?" Đại Hoàng nhảy khỏi người cô bé, đi vòng quanh cây tìm, nhưng chẳng thấy cửa hay lối vào nào. Mạt Bảo phủi bụi trên người, tiến lại gần. Như có cảm ứng kỳ lạ, cô bé đặt tay lên thân cây, lập tức truyền đến một luồng cảm giác khó tả. Cô bé vô thức gọi: "Đại Hoàng." Nghe thấy tiếng nói của cô bé, nó lập tức lao về bên cạnh. Ngay sau đó, một người một mèo biến mất trước gốc Cây Công Đức. Khi họ mở mắt lần nữa, đã rời khỏi không gian. Nhưng nơi này cũng chẳng phải bất kỳ chỗ quen thuộc nào. Không khí và không gian xung quanh khác hẳn, vốn dĩ không gian trong tay Mạt Bảo sẽ thay đổi theo thời tiết, nhưng ở đây lại toát ra một luồng khí lạnh lẽo chưa từng có. Luồng khí tức này rất dễ chịu, ngay cả Đại Hoàng vốn đang phấn khích cũng dần bình tĩnh lại. Một người một mèo quan sát xung quanh, phát hiện nơi này không rộng, chỉ chừng mười mét vuông. Bốn phía vách tường không bằng phẳng, mà bị phủ kín bởi dây leo xanh biếc. Tất cả dây leo đều hướng về cùng một chỗ. Chính là cái bể nước nhỏ phía trước. Trong bể dường như có vài giọt nước, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Nhưng ánh sáng lớn nhất lại phát ra từ hòn đá tròn to cỡ quả bóng ở ngay phía trên bể.