Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:48:23
Phạn Triều nghĩ, có lẽ mình đã tìm được lý do để tiếp tục sống, cho dù lý do đó chỉ có thể giúp anh sống thêm 20 năm nữa.
Phạn Triều bước tới bên xác con chó sói đen biến dị, Mạt Bảo cũng đi theo sau.
Cô bé tò mò nhìn anh đeo găng tay, lấy ra một con dao nhỏ, rồi tìm một hòn đá gần đó, bắt đầu gõ gõ vào đầu con sói.
Khung cảnh vô cùng máu me và rùng rợn, nhưng từ đầu đến cuối, Mạt Bảo vẫn thản nhiên như không có chuyện gì.
Phạn Triều chăm chú đập đầu sói, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc trước phản ứng của cô bé.
Tuy rằng đến giữa thời kỳ tận thế thì ai cũng đã quen với việc này, nhưng bây giờ tận thế chỉ mới bắt đầu, rất nhiều người dù biết trong đầu xác sống và thú biến dị có tinh hạch, cũng không dám ra tay.
Bởi vì xương sọ rất cứng, đập ra được đã khó, máu me bê bết, mà sau đó còn phải thò tay vào não để mò lấy một viên tinh hạch chỉ nhỏ bằng móng tay.
Khi anh lấy ra được một viên tinh hạch phát sáng màu vàng óng ánh, bàn tay anh đã đẫm máu đến mức khiến người khác rợn tóc gáy.
Anh nói: "Thứ này sau này có thể mang đến căn cứ đổi lấy vật tư."
Dừng một chút, như nhớ ra điều gì, anh lại nói thêm: "Không thể hấp thụ tinh hạch bừa bãi, sẽ gây phản ứng xấu, nặng thì tự phát nổ cơ thể mà chết, sau này anh sẽ tìm loại phù hợp cho em."
Mạt Bảo chăm chú nhìn viên tinh hạch, rồi gật đầu, có vẻ như đã nghe lọt.
Thấy cô bé cứ nhìn chằm chằm viên tinh hạch, Phạn Triều hơi do dự, hỏi: "Em thích à? Đúng là nó rất đẹp, nhưng không thể làm đồ trang trí được, quá dễ bị chú ý."
Mạt Bảo ngước mắt nhìn anh đầy mong chờ.
"Nhưng em có thể... cất giấu nó." Nói rồi, Phạn Triều đưa viên tinh hạch cho cô bé.
Mạt Bảo chớp mắt xác nhận là anh thật sự cho mình, rồi mới đưa tay ra lấy.
Ngay sau đó, viên tinh hạch biến mất.
"Giờ chúng ta đi đến nhà người đồ tể kia lấy dao, xử lý con bò."
Phạn Triều tháo găng tay, vẫn chưa yên tâm, liếc nhìn về phía giếng nước không xa.
Anh quay lại nói với Mạt Bảo: "Đợi anh một chút."
Nói xong, anh đi đến bên giếng, lăn tảng đá lớn sang một bên, lập tức mùi xác chết xộc lên, Phạn Triều nín thở nhìn xuống.
Dưới đáy giếng khô cạn, nằm chồng chất rất nhiều xác người.
Rõ ràng, họ không bị biến thành xác sống, mà giống như đám gia cầm trong lán...
Bị chết đói.
Đây là chuyện rất phổ biến sau tận thế.
Rất nhiều tầng hầm, nhà kín, đều phát hiện ra xác người chết đói.
Có người vì tránh lũ xác sống mà tự nhốt mình trong "phòng an toàn", tránh bị xâm nhập.
Nhưng khi hết lương thực, bên ngoài toàn là xác sống, không thể ra ngoài, họ chết dần chết mòn vì đói.
Cũng có người thà bị xác sống giết chết, còn hơn phải chết đói từng ngày.
Đó là lựa chọn của họ, chỉ khác nhau về cách chết mà thôi.
Phạn Triều nhìn vài lần rồi đậy đá lại như cũ, quay về nói với Mạt Bảo chẳng hề hay biết gì: "Trên xe còn nước, chúng ta về đó trước."
"Vâng."
Sau khi rửa sạch máu trên tay bằng nước khoáng, Phạn Triều mới dẫn cô bé đến nhà người đồ tể.
Nhà cửa rất sạch sẽ, trên tường treo đầy dao các loại, còn có cả bệ mổ lớn và thớt chặt chuyên dụng.
Phạn Triều thử vài con dao, thấy cực kỳ sắc bén.
Tuy rằng đến giữa thời kỳ tận thế, những dao này chẳng còn dùng được với xác sống, nhưng trong giai đoạn đầu thì vẫn rất hữu ích.
Thế là anh bảo Mạt Bảo thu hết vào không gian.