Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:46:39
Cô bé dẫn mèo béo đến bờ sông trong không gian, cầm lược và quả bồ kết bắt đầu tắm táp cho nó.
Đang gội nửa chừng thì mèo béo lắc người, nước bắn tung tóe lên mặt cô bé.
Cô bé lau mặt, ngồi bên cạnh nhìn nó tiếp tục tắm trong sông.
Tắm xong, cô bé nhỏ giọng nói: "Tớ đói rồi."
Mèo béo bơi xuống sông, ngoạm một khúc ngó sen lên đặt trước chân cô bé: "Ăn đi."
"Tớ muốn ăn món dì Hoàng nấu." Mạt Bảo nhận lấy, ngẩn người nhìn khúc ngó sen còn vương bùn đất tươi mới.
Từ sau tận thế đến nay, cô bé chưa từng được ăn đồ nấu chín lần nào.
Mèo béo dùng móng gãi đầu, bấy giờ mới chợt nhận ra, con người khác nó, ăn rau sống mãi sao mà sống được.
Bấy lâu nay, nó chỉ để cô bé ăn trái cây với rau có thể ăn sống, nên sức lực cô bé mới ngày càng yếu đi.
Trước đó nó còn tưởng là do cô bé chưa quen với tận thế.
"Nghĩ lại thì... trong bếp còn bình gas đấy, chắc nấu được món gì đó." Mèo béo nói.
Mạt Bảo chớp mắt: "Hả?"
Mèo béo lại vẩy nước cho khô, rồi cùng cô bé rời khỏi không gian.
Hai đứa tiến vào bếp, mèo béo nhảy phóc lên bình gas, dùng móng gõ nhẹ: "Bật cái này trước."
Mạt Bảo chạy tới, làm theo hướng dẫn bật gas.
Lửa vừa bật lên, sắc mặt cô bé sáng hẳn, nhón chân hứng nước đầy nồi, rửa sạch khúc ngó sen rồi bẻ nhỏ thả vào.
Lúc mọi thứ đã xong, mèo béo như sực nhớ điều gì: "Đúng rồi, thiếu gia vị, đám người kia mang hết rồi, trong không gian còn chút ớt, thử cho vào xem sao."
"Cho mấy quả?"
"Hai ba quả... à không, ít quá, cho sáu quả đi!"
"Được."
Mạt Bảo lập tức làm xuất hiện sáu trái ớt hiểm, rửa sơ qua rồi thả hết vào nồi.
Mèo béo hếch cằm tự hào: "Giờ thì chờ nước sôi là có ăn rồi!"
Một người một mèo ngồi chồm hổm trong bếp, đầy mong đợi nhìn cái nồi.
Mười phút sau, Mạt Bảo bỗng hắt hơi, dụi mũi.
Mèo béo vừa định hỏi thì cũng thấy mũi ngứa, hắt hơi theo.
Tiếng hắt hơi vang dồn dập trong bếp.
Rồi bất ngờ, một tiếng la thét vang lên: "Cay quá!!!"
Tiếp theo là cảnh Mạt Bảo lao ra khỏi bếp, mắt đỏ hoe, đầu lưỡi đỏ rực thè ra, chạy loạn khắp nơi không biết làm gì.
Mèo béo cũng chạy theo, tình hình không khá hơn bao nhiêu.
"Uống nước! Uống nước!" Mèo béo vội nhắc.
Mạt Bảo lập tức quay đầu, ôm lấy mèo béo, cả hai chui vào không gian, rồi như đà điểu vùi đầu vào sông.
Vài phút sau, cả hai mới ngoi lên thở, đồng loạt thở phào khoan khoái.
Mèo béo nằm bẹp trên bãi cỏ, lẩm bẩm: "Dì Hoàng đúng là vất vả thật, ngày nào cũng phải nấu ăn."
Mạt Bảo gật đầu lia lịa, nghĩ tới nồi súp đỏ như máu vừa rồi, vẻ mặt thoáng sợ hãi.
"Tớ nhớ dì Hoàng quá." Cô bé đột nhiên nói.
Dì Hoàng là người giúp việc trong nhà cô bé, phụ trách nấu ba bữa mỗi ngày.
Mẹ Mạt Bảo vừa mất, chính dì là người chăm cô bé, cho bú, thay tã.
Sau này, dù bị ba và mẹ kế nhốt trong phòng, dì Hoàng vẫn lén lút chăm sóc cô bé.
Nhưng vài ngày trước tận thế, con trai dì Hoàng bất ngờ đổ bệnh, sốt cao và hôn mê.
Dì xin nghỉ để về chăm con, và từ đó Mạt Bảo không còn gặp lại dì nữa.
Mèo béo do dự, cuối cùng vẫn quyết định không nói sự thật tàn khốc ấy ra.
Trước tận thế, có một số người sẽ bị sốt cao và hôn mê.
Trong số đó, một phần mười có thể trở thành dị năng giả.
Nhưng chín phần còn lại... sẽ hóa thành xác sống vô hồn, chỉ biết ăn thịt người.
Nó từng thấy con trai dì Hoàng, anh ấy một sinh viên yếu ớt chỉ biết học hành, thể chất không tốt.