Muốn Sống Sót Khỏi Tận Thế Ư? Thế Thì Làm Ruộng Thôi!
Tiểu Lộc Tử17-04-2026 01:47:52
Mắng xong cũng mệt, Đại Hoàng nằm bẹp trên bàn, dùng móng vuốt vỗ nhẹ mặt bàn, giọng 'yếu ớt' nói: "Tớ muốn ăn cá."
Mạt Bảo lập tức tiến vào không gian, cởi giày rồi nhảy xuống sông bắt cá.
Bơi một hồi lâu không thấy con cá bạc xanh yêu thích, cô bé liền dồn ánh mắt sang con cá trắng lớn.
Đây là loại cá mà Đại Hoàng thích ăn thứ nhì, chỉ sau cá bạc xanh.
Nhưng vì nhiều xương, lần trước suýt nghẹn nên Mạt Bảo không thích ăn.
Bắt được cá trắng lớn, cô bé còn chưa kịp thay quần áo ướt nhẹp, đã ôm cá ra khỏi không gian, đặt con cá to gấp đôi Đại Hoàng lên bàn.
Con cá dù rời nước vẫn cực kỳ hung hãn, vừa nhìn đã định nhảy khỏi bàn, nhưng Đại Hoàng phản ứng cực nhanh, vung một vuốt đè chặt nó xuống.
Có được món cá yêu thích, tâm trạng nó tốt hơn nhiều.
Mạt Bảo cũng ngồi cạnh, chăm chú nhìn nó ăn.
Đúng lúc này, Phạn Triều từ ngoài mang đầy đồ ăn trở về, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng này.
Khung cảnh quái dị vô cùng...
Một con cá to không rõ từ đâu xuất hiện, cùng cô bé với quần áo ướt sũng.
Rõ ràng, dường như anh lại phát hiện thêm một bí mật.
Đại Hoàng nghe tiếng động, quay đầu lại, lập tức toàn thân cảnh giác, lông dựng đứng, nhe nanh gầm gừ.
Phạn Triều thu hồi ánh mắt, cởi balo, đến gần ghế sofa, đổ đồ ăn trong balo ra.
Mạt Bảo lập tức nhận ra một gói bao bì quen thuộc, chạy tới nhặt lấy mì ăn liền, ngước mắt nhìn anh đầy mong chờ.
Phạn Triều nói: "Ăn đi."
Ngay sau đó, gói mì trong tay Mạt Bảo biến mất.
Đồng tử Phạn Triều co lại, nhưng nhanh chóng khống chế cảm xúc, hỏi: "Em có năng lực không gian?"
Đại Hoàng nghe thấy câu hỏi "mưu đồ bất chính" này, liền bỏ cả cá, lao lên vung vuốt đánh anh.
Nhưng Phạn Triều hờ hững né tránh dễ dàng.
"Đừng căng thẳng, nghe tôi nói hết đã, nếu có năng lực không gian thì tốt quá, em xem có thể nhét hết mấy thứ này vào được không?"
Mạt Bảo nhìn anh, chỉ vào mình.
Phạn Triều gật đầu.
Không ngờ cô bé trông như rất vui, không do dự đem toàn bộ đồ ăn trên ghế sofa thu hết vào không gian.
"..."
Phạn Triều có cảm giác, dường như cô bé coi những thứ này là quà anh tặng.
Anh không nhịn được cười khẽ.
"Từ nay sẽ còn có nhiều đồ ăn hơn, tuy không chắc có thể để em ăn no, nhưng tuyệt đối sẽ không để em chết đói."
Không biết Mạt Bảo có nghe hiểu hay không, chỉ cúi đầu tiếp tục lục balo, đến khi không tìm được gì nữa mới chịu thôi.
Đại Hoàng thì nghe hiểu rõ, tuy vẫn cảnh giác với Phạn Triều, nhưng không thể hiện ra ngoài.
Nó nhảy lên bàn tiếp tục ăn cá trắng, lần này tốc độ ăn nhanh hơn hẳn.
Mạt Bảo lại bị tiếng động ngoài cửa sổ hấp dẫn.
Cô bé bước tới, đặt ghế, kiễng chân nhìn ra ngoài.
Trời u ám, không có nắng, ánh sáng dần mờ đi.
Bên ngoài, lũ xác sống vô mục tiêu lượn lờ, dường như bị thứ gì đó hấp dẫn, đồng loạt hướng về một chỗ.
Cô bé trông thấy một người đang điên cuồng chạy về phía cửa hàng tiện lợi.
Nhưng rất nhanh, anh ta đã bị bầy xác sống nhấn chìm.
Tiếng kêu thảm thiết chính là từ người đó phát ra.
Chưa kịp để Mạt Bảo nhìn thêm, Phạn Triều bế cô bé xuống, nói: "Sau này em sẽ còn thấy nhiều cảnh như thế nữa."
Mạt Bảo ngơ ngác, trong mắt lóe lên sự bất an.
Cô bé mở miệng, khàn khàn gọi: "Dì... Hoàng..."
Phạn Triều không nghe rõ, nhưng Đại Hoàng thì nghe thấy.
Nó bỏ cả con cá ăn dở chỉ còn cái đầu, nhảy vào lòng Mạt Bảo an ủi.
Cơ thể Mạt Bảo khẽ run, cô bé ôm chặt lấy Đại Hoàng ngồi thụp xuống đất, thều thào từng chữ ngắt quãng: "Dì Hoàng... nhớ... xác sống... nhiều... ăn..."
Cuối cùng Phạn Triều cũng hiểu, bèn hỏi: "Em còn người thân à?"