Chương 9

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

undefined 04-05-2026 07:40:43

Ông Từ vốn là Thợ săn cấp bốn, ở khu D ai cũng biết đến ông ta. Thậm chí còn được gọi bằng danh hiệu danh dự. Đây là một điều hiếm thấy trong giới sinh tồn. Trạm thu hồi phế liệu được bao quanh bởi hàng rào sắt, ngày đêm đều có điện, chỉ để lại một cổng ra vào duy nhất. Khi Sở Thiên Kiều tới nơi, ông Từ đang đứng ngay cổng, tranh cãi với một người đàn ông đang cố bán đồ. "Cái tủ đông này của anh, tôi trả cho đúng một trăm điểm tích lũy. Thế là tôi còn nhân đạo lắm rồi đấy." Ông Từ đứng thẳng lưng, khuôn mặt gầy gò, dáng người không cao nhưng khí thế lại áp đảo cả mấy tên đàn ông cao lớn đứng đối diện. Ông lạnh giọng nói tiếp: "Lải nhải thêm câu nào nữa thì khuân cái tủ rách nát đó cút khỏi đây ngay cho tôi! Đi chỗ khác mà xem thử có ai trả giá cao hơn một điểm không!" Người đàn ông mặt đỏ bừng, mắt ánh lên tia giận dữ: "Lão Từ, ông đừng có mà làm quá! Cái tủ đông này lúc tôi mua từ chỗ ông cũng mất cả ngàn điểm tích lũy đấy nhé!" Sở Thiên Kiều không lên tiếng, dừng chân đứng lại cách đó không xa quan sát. Người lần trước cũng mặc cả với ông Từ, sau đó nằm bẹp trong bệnh viện mất ba ngày. "Không phải anh dùng điểm tích lũy mua thì tôi tặng không chắc?" Gương mặt ông Từ lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Cái tủ này chỉ đáng giá đúng một trăm điểm, một điểm cũng không bớt được! Anh bán hay không thì nói!" Sở Thiên Kiều liếc nhìn cái tủ đông kia, thấy khá quen mắt. Lại nhìn sang gã đàn ông đang nổi gân xanh trên trán, cô lập tức lục lại ký ức, rồi nhận ra kẻ ngốc này. Đây chính là cái tủ mà ông Từ thu từ khu B về. Nhìn ngoài thì trông khá mới, lớp sơn bóng bẩy, còn tưởng là hàng xịn. Nhưng thực chất bên trong không đạt chuẩn, linh kiện cũng có vấn đề. Dùng chưa được bao lâu đã hỏng, nên ông Từ mới bán tháo cho người khác với giá tám trăm điểm tích lũy. Trạm thu hồi phế phẩm được chia thành hai khu. Một là khu "hàng phế thật", giá nào của nấy. Còn lại là khu "trông thì đẹp", chuyên bán đồ có vẻ ngoài như mới nhưng bên trong hên xui. Có món vớ được hàng hời, nhưng cũng có thể mua trúng rác đội lốt tinh phẩm. Nếu cái tủ đông kia là hàng chuẩn, chất lượng tốt, thì giá trị phải dao động khoảng hai ngàn điểm tích lũy. Dù có là hàng đã qua sử dụng, cũng đáng giá ít nhất một ngàn năm trăm điểm. Gã đàn ông kia thấy hàng ngon, liền nhanh tay trả một ngàn điểm mua về, trong lòng còn hả hê tưởng trúng mánh. Ai ngờ dùng được vài bữa thì phát hiện linh kiện có vấn đề. Khổ nỗi ông Từ nổi tiếng là buôn bán theo kiểu "một khi đã giao hàng, tuyệt đối không đổi trả", nên giờ có tức cũng chỉ biết nuốt cay mà chịu.