Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:43
Chỉ tiếc là lúc đó thể chất Sở Thiên Kiều còn tốt, tuy chưa từng đánh nhau bao giờ nhưng nhờ tính cách lì lợm nên chẳng bao giờ chịu lép vế. Huống chi khi ấy cô còn có bạn của mẹ hỗ trợ, viện trưởng cũng từng ra mặt can thiệp vài lần.
Tám năm trôi qua, thể lực của cô đã giảm sút, nhưng kinh nghiệm đánh nhau thì dày dặn hơn nhiều. Đòn nào cũng nhằm thẳng hạ bộ, tuyệt đối không để ba kẻ kia được đắc ý.
Chưa kể bên cô còn có số 25 giúp sức.
Lúc này, số 25 đã nhét nốt miếng cuối vào miệng, hai má phình lên như sóc, ánh mắt dữ tợn trừng thẳng về phía nhóm Từ Trạch Khải.
Thằng nhóc này đúng là thiên tài đánh lén, mỗi cú ra tay đều nhanh, gọn, chuẩn xác.
Sắc mặt Từ Trạch Khải sa sầm, khuôn mặt khô khốc của hắn nhìn chẳng khác gì một con chuột già.
"Ba Mươi Tám, mày chán sống rồi!"
Vừa dứt lời, hắn lập tức lao tới. Từ Trạch Niệm và số 19 cũng nhanh chóng bám theo.
Sở Thiên Kiều xoay người né, tay phải hất cả cháo còn nóng vào mặt Từ Trạch Khải, rồi co đầu gối thúc thẳng vào bụng hắn.
Từ Trạch Khải hoàn toàn không ngờ cô lại dám lãng phí đồ ăn để đánh hắn. Còn chưa kịp hét, cơn đau từ bụng đã khiến hắn khuỵu xuống.
Lúc này, Từ Trạch Niệm vung tay tát tới. Sở Thiên Kiều nghiêng đầu né, tay trái chụp lấy cổ tay cô ta, rồi phản đòn bằng một cái tát còn mạnh hơn.
Trên má Từ Trạch Niệm lập tức in hằn dấu tay, đỏ rực cả một bên mặt.
Cô ta thét lên chói tai, nhào tới túm tóc Sở Thiên Kiều. Nhưng Sở Thiên Kiều đã lùi lại, tung chân phải đá thẳng vào bụng khiến đối phương ngã nhào xuống đất.
"Còn đánh nữa thì tôi nhốt hết đó!"
Giọng viện trưởng đột ngột vang lên từ sau lưng, âm trầm như mụ phù thủy chuyên ăn thịt trẻ con trong truyện cổ tích.
Nghe vậy, Sở Thiên Kiều lập tức rút chân lại. Nhưng đúng lúc đó, một luồng gió lạnh bất chợt lướt qua sau gáy khiến cô phản xạ cúi thấp người, nghiêng người né sang phải.
Số 19 không kịp thu tay, đấm hụt rồi ngã nhào xuống đất.
Sở Thiên Kiều ngẩng lên đối diện ánh mắt như dao của viện trưởng, thong thả nói: "Tôi không đánh."
Đây là hắn tự nhào vô.
Số 25 lúc này cũng lặng lẽ thu chân lại đang dẫm lên tay của Từ Trạch Khải.
Viện trưởng liếc Sở Thiên Kiều một cái đầy lạnh lẽo, rồi xách thùng cháo rời khỏi đại sảnh.
Sở Thiên Kiều cúi đầu, nhìn ba đứa đang loạng choạng bò dậy, ánh mắt đầy thù hận chĩa vào cô. Khóe môi cô khẽ nhếch.
Đời trước, cô từng bị chính ba kẻ này hãm hại một lần.