Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:41
Lúc Sở Thiên Kiều và Số 25 trở lại khu trọ, đúng lúc gặp Hoắc Duẫn đi vào từ hướng ngược lại.
Ánh mắt Hoắc Duẫn đảo qua hai túi lớn mà Số 25 đang xách, dừng lại hai giây trên hộp chocolate ló ra ngoài, rồi liếc nhìn Sở Thiên Kiều với vẻ đầy ẩn ý: "Chúc cô ăn ngon miệng."
Sở Thiên Kiều khựng lại một nhịp, vừa định hỏi câu đó có ý gì thì anh ta đã đi thẳng không buồn quay đầu.
"Cảm giác như anh ta đang cười nhạo tôi thì phải." Cô nheo mắt, giọng không vui.
"Có khi tại vì chị tiêu điểm như đổ nước ấy." Số 25 ngập ngừng đưa ra suy đoán.
Thế giới quan của cậu vừa bị tẩy trắng trong cửa hàng thực phẩm.
150 điểm cho một thanh chocolate, thế mà Sở Thiên Kiều mua liền ba thanh không chút do dự!
Trước giờ, cậu từng mơ một ngày giàu có sẽ tiêu hoang thế nào, nhưng cũng chỉ nghĩ đến việc mua mấy gói cháo dinh dưỡng ăn liền. Còn thứ như chocolate, xa xỉ đến mức cậu chưa bao giờ dám nghĩ đến.
Vậy mà bây giờ, người chị em nghèo từ bé cùng cậu lớn lên là số 38 lại dám mua liền ba thanh một lúc.
Sở Thiên Kiều liếc sang: "Người sống phải biết thích nghi với hoàn cảnh."
Có điểm thì sống như người có điểm. Không có thì cố gắng để bản thân có được.
Số 25 chớp mắt mờ mịt. Sao cậu nhớ câu đó không phải dùng theo nghĩa này.
"Thôi, kệ anh ta di." Cô khoát tay, quay về phòng.
Mấy món đồ kia đặt ở chỗ Số 25, đến lúc đi thì lấy luôn là được.
Đúng 12 giờ 50 phút, Đặng Nghiêu gõ cửa phòng Sở Thiên Kiều. Phía sau hắn ta là Số 25 đang xách hai túi đồ to.
Cô xoa mắt mở cửa, mặt còn vương vẻ buồn ngủ: "Có chuyện gì?"
"Đến giờ tập hợp rồi." Đặng Nghiêu bất lực đáp.
Hắn ta nhìn ra ngay, cái gọi là "đức tính chịu thương chịu khó của trẻ mồ côi" ở cô chẳng còn dấu vết. Cô hoàn toàn giống kiểu tiểu thư khó chiều, toàn là dáng vẻ yêu kiều thôi.
Sở Thiên Kiều ngáp một cái: "Sao đi sớm vậy chứ?"
[Ngay cả ngủ trưa cũng không yên. ]
Cô khoác áo vào, đi rửa mặt. Vừa định lấy khăn lau thì phát hiện đám đồ dùng cá nhân đã bị Số 25 quẳng hết vào túi nilon.
Đặng Nghiêu lập tức túm lấy tay cô, kéo chạy thẳng ra cửa: "Chạy mau, đại tiểu thư! Tới trễ là cô phải tự đi đấy!"
Không phải vì nể mặt ông Từ, thì hắn ta đã dạy dỗ cô một trận ra trò.
Hoắc Duẫn đứng chờ trước xe việt dã, rút ra một chiếc đồng hồ quả quýt, sắc mặt vẫn bình tĩnh.