Chương 48

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

undefined 04-05-2026 07:40:40

Cái ông Từ chết tiệt kia, nếu dám bán cho cô một cây dao không xuyên được sọ xác sống, thì dù có hóa thành xác sống, cô cũng phải tìm ông ta đòi nợ! Không biết có phải ông Từ không muốn thấy Sở Thiên Kiều xui xẻo hay không, mà cây dao trông thì mẻ móp tơi tả lại xuyên thẳng vào đầu con xác sống nhẹ như đâm vào đậu hũ. "Loảng xoảng!" Con xác sống bị đóng đinh xuống nền cát trắng. Sở Thiên Kiều quỳ xuống bên cạnh, tim đập thình thịch đến mức gần như bật ra khỏi lồng ngực. Nhưng chưa kịp thở phào, cô đã cảm thấy sau lưng mình nóng ran. Số 25 hét lớn: "Lăn xuống đất mau! Áo khoác của cậu đang bị cháy!" Sở Thiên Kiều chưa kịp phản ứng thì lập tức cảm thấy một luồng hơi lạnh ập tới từ sau lưng. Tiếng hét của số 25 cũng bỗng chốc im bặt. [Chuyện... chuyện quái gì đang xảy ra vậy?] Cô cứng người, với tay ra sau sờ thử. Trống không. Cô định quay đầu nhìn lại thì bị Đặng Nghiêu lao đến, vòng tay qua cổ giữ chặt, không cho cô quay lại. "À thì tôi đưa áo khoác cho cô trước, cứ từ từ bình tĩnh." Hắn ta vội vàng trùm chiếc áo khoác đen của mình lên người Sở Thiên Kiều. Vừa rồi, vì quá gấp, hắn ta lỡ tay phóng ra một quả cầu lửa, may mà bị lão đại chặn lại. Nhưng vẫn còn vài tia lửa bắn trúng áo khoác của Sở Thiên Kiều, khiến nó bốc cháy. Hắn ta còn chưa kịp chạy đến thì lão đại đã dùng năng lực không gian cắt phăng mảnh áo bị cháy. [Tổ tông này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình cho xem!] Ngô Lâm Ngữ cố gắng trấn định, bước đến bên Sở Thiên Kiều. "Cảm ơn cô." Sở Thiên Kiều lắc đầu: "Không sao." Cô đứng dậy, nhìn sang Lan Nhân với gương mặt hoảng loạn, ánh mắt chột dạ. Lại muốn lôi mình ra làm bia đỡ à? "Tôi... tôi không cố ý!" Lan Nhân sợ đến mức lùi lại, ngã ngồi xuống đất khi thấy Ngô Lâm Phong siết chặt nắm đấm bước tới: "Tôi không định đẩy cô ấy!" Ông Lan vội chen vào che chắn trước mặt con gái: "Con gái tôi không cố tình! Nó chỉ bị hoảng loạn thôi!" Ngô Lâm Phong giơ chân đá văng ông ta ngã xuống đất, giọng lạnh như băng: "Không cố ý? Tôi tận mắt thấy cô ta đẩy chị tôi ra ngoài!" "Tôi không cố ý! Tôi chỉ định kéo Sở Thiên Kiều!" Lan Nhân hoảng loạn hét lên. Cô ta thấy đám xác sống lao về phía mình, theo bản năng muốn túm ai đó làm lá chắn. Nhưng không ngờ Sở Thiên Kiều lại tránh được! Thân thể cô ta lập tức mất đà, đành phải kéo ai đó để giữ thăng bằng. Ai ngờ lại đẩy luôn người ta ra khỏi lớp chắn! Cô ta thật sự không cố ý! Lan Nhân vội vàng quay đầu nhìn về phía Sở Thiên Kiều: "Cô biết là tôi không cố tình đẩy cô ấy ra ngoài đúng không?!" Sở Thiên Kiều phủi cát trên quần, nhếch môi cười nhạt: "Đã làm rồi, còn không dám nhận?" Lan Nhân trừng mắt, giọng the thé: "Cậu nói bậy!" Sở Thiên Kiều khẽ "à" một tiếng, nghiêng đầu nhìn Đặng Nghiêu: "Anh thấy sao?" Đặng Nghiêu lập tức nịnh nọt: "Làm gì có chuyện cô bịa đặt bao giờ." [Giờ thì khỏi phải bàn, mấy hôm tới kiểu gì cũng phải hầu hạ tổ tông này như bà hoàng!] Lúc này, Hoắc Duẫn tiến lại gần, liếc mắt nhìn Lan Nhân một cái. Lan Nhân định mở miệng cầu xin, nhưng chưa kịp nói gì thì cơn đau dữ dội ập đến. "Á! Đầu tôi! Á á á!" Cô ta ôm đầu lăn lộn dưới đất, thái dương nổi gân, mồ hôi chảy ròng ròng. Ông Lan phụ quên cả cơn đau, vội bò tới ôm lấy con gái: "Nhân Nhân! Nhân Nhân! Con sao vậy?" "Nó bị phế tinh thần vực rồi." Ngô Lâm Phong lạnh giọng nói. "Không thể nào!" Ông Lan hoảng loạn ôm chặt con gái: "Các người không được ra tay với người mang năng lực vận chuyển tinh thần!" Chính phủ từng có điều luật bảo vệ Thợ săn và Người vận chuyển, trong đó rõ ràng quy định Thợ săn không được tấn công Người vận chuyển tinh thần. Bởi nếu tinh thần vực bị tổn thương, người mang năng lực vận chuyển tinh thần xem như hoàn toàn phế bỏ. Hoắc Duẫn đứng bên cạnh Sở Thiên Kiều, thản nhiên quay đầu lại: "Vậy ông cứ đi kiện thử xem." Mạt thế đã đến, sức ảnh hưởng của chính phủ giờ đâu còn như trước. Càng về sau, các khu vực càng hỗn loạn. Ở khu D, khu E, luật pháp chỉ là trò đùa. Thứ thực sự có tiếng nói ngang với chính phủ bây giờ là các gia tộc lớn và các tập đoàn đầu sỏ. Còn Hoắc Duẫn chính là người đứng đầu trong giới gia tộc thế lực ấy. Ông Lan tuyệt vọng ôm lấy Lan Nhân. Ông ta làm nghề này bao nhiêu năm rồi, sao có thể không hiểu quy tắc? Nhưng con gái ông ta giờ phải làm sao đây? Sở Thiên Kiều lạnh lùng nhìn cha con họ Lan đang khốn đốn. [Lúc mình bị tổn thương tinh thần vực, hai người này đã nói gì ấy nhỉ?] [À phải, họ nói người có thiên phú thượng đẳng như mình thì chắc chẳng thèm để tâm đến vết thương nhỏ này. ]