Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:43
Sở Thiên Kiều cố nén cảm giác buồn nôn, tiến lên chìa tay ra.
Cô nhìn đôi bàn tay gầy đen của mình, không chịu nổi mà nhắm chặt mắt.
Chưa gì mà cô đã cảm thấy nhớ nhung cuộc sống sung túc ở kiếp trước rồi. Ông trời đúng là bất công thật đó! Cô có tiền thì ăn chơi hưởng lạc tí thì có gì sai?
[Quá thảm! Đáng ra 10 năm sau mình sẽ có làn da trắng muốt, ngón tay thon dài như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo cơ mà. ]
Vậy mà giờ đây, mấy miếng cháo loãng trắng nhách dính bết trong lòng bàn tay cô.
Sở Thiên Kiều suýt chút nữa ném sạch xuống đất. Nhưng nhờ vào ý chí mạnh mẽ, cô ép mình phải kìm lại.
Cơ thể này cần đồ ăn, dù cô ghê tởm đến mức chỉ muốn đi rửa tay ngay lập tức.
Ánh mắt ghét bỏ lạnh tanh của viện trưởng lướt qua người cô: "Đi cho khuất mắt."
Sở Thiên Kiều cúi đầu, bưng phần cháo lỏng đi sang một góc. Số 25 đã vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Nói đúng hơn thì tất cả những đứa trẻ vừa nhận đồ ăn đều giống như vậy. Cầm được trong tay là phải ăn thật nhanh, nếu không...
"Ba Mươi Tám, trông mày chẳng có vẻ gì là đang cần đến thứ đó cả."
Một giọng châm chọc vang lên. Hắn cố tình kéo dài âm "Mươi" giữa cụm từ, nghe chẳng khác nào đang nhấn mạnh hai chữ "Ba Tám".
Viện trưởng vẫn lạnh lùng phát cháo như cũ, không thèm liếc nhìn lấy một cái.
Sở Thiên Kiều lạnh nhạt nhìn ba đứa trước mặt. Nom chúng cứ như ba con quỷ nhỏ vây quanh nhau.
Tên cầm đầu là người quen cũ của cô, hắn tên Từ Trạch Khải, số 6. Sau lưng hắn là một nam một nữ. Cậu trai tên gì cô không nhớ, chỉ biết mang số 19, còn cô bé kia là Từ Trạch Niệm, số 7.
"Xem ra mày hồi phục cũng nhanh đấy." Ánh mắt Sở Thiên Kiều lướt qua người Từ Trạch Khải, tay vẫn đưa cháo lên miệng.
Mùi vị đúng là dở tệ đến cả heo cũng chê.
Nhưng may mắn là thân thể hiện tại đang rất cần dinh dưỡng. Dù lòng ghê tởm đến phát ói, cô vẫn phải nuốt trôi từng ngụm.
Từ Trạch Khải chính là kẻ từng bị cô đá một cú vào chỗ hiểm, nằm rên rỉ không dậy nổi suốt một lúc lâu.
Còn Từ Trạch Niệm nghe đồn là em gái hắn, nhưng chẳng ai rõ có phải ruột thịt thật hay không. Dù sao thì trong trại phúc lợi, muốn sống dễ hơn cũng phải tìm cách bám lấy một nhóm nhỏ, có anh chị em thì càng dễ nương tựa.
Ngay từ ngày đầu Sở Thiên Kiều bước vào trại, Từ Trạch Niệm đã không ưa cô, còn Từ Trạch Khải thì luôn tìm cách sàm sỡ cô.