Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:41
Sở Thiên Kiều ngạc nhiên: "Không bao ăn ở à?"
Đặng Nghiêu nổi gân trán: "Có bao."
Sở Thiên Kiều thở phào: "Vậy anh định nói gì cơ?"
"Là bảo cậu ta đừng gây chú ý." Đặng Nghiêu đảo mắt nhìn quanh rồi nhỏ giọng nói tiếp: "Lần này người tới không dễ sống chung đâu. Cô còn đỡ, chứ nếu Số 25 gây mâu thuẫn thì sẽ rắc rối hơn."
"Hiểu rồi." Sở Thiên Kiều liếc Số 25. Cậu ta gật đầu.
Bọn trẻ lớn lên trong trại trẻ mồ côi đều quen nhìn sắc mặt người khác.
Lúc này Đặng Nghiêu mới dẫn họ vào nhà nghỉ.
Bên trong không đông lắm. Chủ quán vừa thấy Đặng Nghiêu liền niềm nở đón chào, nhưng khi nhìn thấy hai người phía sau hắn ta thì nụ cười chợt tắt: "Hai người này là thế nào ?"
Người này ăn mặc rách rưới, dáng người nhỏ thó, gầy gò, vừa nhìn đã biết là từ mấy khu tệ nhất của khu D chui ra. Nếu không phải đi cùng Đặng Nghiêu, có khi người ta đã đuổi ra khỏi đây từ lâu.
Những người khác trong nhà nghỉ cũng nhìn họ bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
"À, họ là người mới do bên tôi đưa về." Đặng Nghiêu lên tiếng: "Cho họ hai phòng."
"Ra vậy."
Chủ quán liếc nhìn Sở Thiên Kiều mấy lần, sau đó quay đi lấy chìa khóa.
Đưa chìa khóa cho Đặng Nghiêu xong, ông ta lại trở về quầy, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Lại là kiểu nhà giàu mới nổi đây mà."
Ở khu D, mấy người từng nhờ thiên phú mà đổi đời. Từ tầng đáy xã hội leo lên, thường bị gọi là "nhà giàu mới nổi" với hàm ý mỉa mai, đầy ghen ghét và khinh thường.
"Hứ, mấy người này dù có thiên phú tốt nhất thời, cũng chẳng sống yên ổn được lâu đâu."
"Cũng phải thôi, chẳng phải năm ngoái có một đứa như thế sao? Chưa được một năm đã chết ở tiểu thế giới rồi."
"Bọn họ không có số sống lâu!"
Lời lẽ đầy cay nghiệt, ánh mắt chất chứa đố kỵ. Ai cũng biết nhóm người Đặng Nghiêu là từ khu trên chuyển xuống.
Hai đứa nhóc kia đã có cơ hội bám vào Đặng Nghiêu, chắc chắn cuộc sống sau này sẽ tốt hơn đám người ở đây.
Sở Thiên Kiều nhận chìa khóa, vừa bước vào phòng liền hít sâu một hơi. Dù sao vẫn còn có chỗ ở, cũng tạm chấp nhận được.
Trong phòng có vòi nước, nhưng không có nước nóng. Muốn tắm thì phải đến nhà tắm công cộng, và phải trả thêm tiền.
Suy nghĩ một chút, cô chạy sang gõ cửa phòng bên cạnh: "Tắm một lần hết bao nhiêu điểm vậy?"
Đặng Nghiêu mở cửa: "Năm mươi điểm một lần. Không nhịn được thì đi."
Hắn ta nghi ngờ Sở Thiên Kiều hiện tại trên người còn chưa tới năm mươi điểm.
Và hắn ta đoán đúng.
Cô nhớ mình chỉ còn lại hai mươi điểm, nhất thời câm nín.
"Không thể ứng lương trước à?"
"Thông tin của cô còn chưa được ghi vào hệ thống, e là hơi khó."