Chương 37

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

undefined 04-05-2026 07:40:41

Sáng hôm sau, lúc Sở Thiên Kiều tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ. Tiếng gõ cửa vang lên liên tục. Cô khoác áo vào rồi kéo cửa ra: "Có chuyện gì vậy?" Đặng Nghiêu chỉ tay lên trán mình, nói: "Lão đại bảo nếu cô không chịu ra đại sảnh thì khỏi được phát cơm sáng." Sở Thiên Kiều ừ một tiếng: "Số 25 đâu?" "Đi rồi, đang chờ cậu." "Tôi rửa mặt xong rồi qua." Cô quay người trở lại phòng, lấy bộ dụng cụ rửa mặt mua hôm qua. Đặng Nghiêu gãi đầu, giục: "Vậy cô nhanh lên nhé, lão đại không có nhiều kiên nhẫn đâu." Thấy Sở Thiên Kiều vẫn thong thả, vẻ mặt như chẳng có gì vội, hắn ta bắt đầu nghi ngờ liệu trong mười phút nữa có thể lôi được cô ra ngoài không. Sở Thiên Kiều đánh răng rửa mặt xong, ngồi trên giường nghiêm túc thoa kem dưỡng. Đứng ngoài cửa, Đặng Nghiêu nhăn nhó: "Cô có cần phải kỹ đến mức đó không? Nhanh lên đi." [Người trong trại trẻ mồ côi đều chỉn chu thế này sao?] Khoan đã! Đặng Nghiêu mở to mắt nhìn cô gái đang cầm túi nilon trong tay, bên trong là một nhúm kem dưỡng da: "Cô lấy đâu ra cái này vậy?" Bây giờ, tất cả vật tư đều phải lấy từ tiểu thế giới. Ưu tiên trước hết là ăn, mặc, chỗ ở và di chuyển. Đồ trang điểm như kem dưỡng vốn dĩ là hàng xa xỉ hiếm có. Sở Thiên Kiều liếc nhìn anh một cái: "Hôm qua tôi mua ở trước cửa phòng tắm." Loại kem rẻ tiền này ở kiếp trước cô chưa từng đụng đến, càng đừng nói là loại phải tự phân gói. Tiếc là bây giờ cô không có điểm tích lũy, chẳng còn lựa chọn nào khác, đành dùng tạm. Đặng Nghiêu nuốt khan: "Hôm qua tôi chuyển cho cô hai trăm điểm tích lũy mà..." "Xài hết rồi." Sở Thiên Kiều thoa xong thì đứng dậy,"Giờ tôi đi được rồi." Đặng Nghiêu vốn không phải kiểu người nhiều chuyện, nhưng dọc đường vẫn không nhịn được lải nhải: "Cô biết không, hai trăm điểm tích lũy bên Khu A đủ cho một người bình thường sống nguyên ngày đấy. Vậy mà cô mới một buổi tối đã xài sạch trơn." "Cô tiêu xài kiểu này là vượt mức kiểm soát rồi, cứ thế này hoài thì nguy lắm." Sở Thiên Kiều chỉ hờ hững gật đầu, tai này nghe rồi lọt qua tai kia. Thấy cô dửng dưng như vậy, Đặng Nghiêu đành im lặng. Đến đại sảnh, bên trái có mấy chiếc bàn vuông xếp thành hàng. Hoắc Duẫn ngồi bên trong cùng, cạnh anh là một người đàn ông cao gầy với mái tóc nâu xoăn. Số 25 thì ngồi ở bàn phía sau, đối diện là một đôi nam nữ có gương mặt rất giống nhau. Hoắc Duẫn liếc nhìn Sở Thiên Kiều và Đặng Nghiêu vừa ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Đã trễ 25 phút." Kể từ khi quản lý Hoắc thị, đây là lần đầu tiên anh để mọi người phải chờ lâu như vậy trên bàn ăn, mà đối phương lại còn chẳng tỏ ra áy náy chút nào.