Chương 25

Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế

undefined 04-05-2026 07:40:42

Sao vừa rồi cô ta lại không để ý đến anh chứ? "Dù sao thì người đó cũng không phải loại em có thể vọng tưởng." Từ Trạch Khải liếc cô em một cái, sắc mặt càng thêm âm trầm. Sở Thiên Kiều mà cũng có thể nói chuyện ngang hàng với người như vậy sao? Người phụ trách công ty Từ Địch đứng chết trân tại chỗ, gương mặt đơ cứng, cảm giác nghẹn họng. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Đặng Nghiêu, hắn ta lại lập tức nở nụ cười xã giao: "Ngài cũng là người của Hoắc thị phải không? Tôi là Triệu Cốc, phụ trách tuyển dụng của công ty Từ Địch. Đây là danh thiếp của tôi." Vừa nói, hắn vừa kính cẩn đưa tấm danh thiếp màu trắng ra. Đặng Nghiêu lười biếng liếc nhìn hắn ta: "Danh thiếp thì khỏi, chắc chúng ta cũng chẳng có nhiều cơ hội liên hệ đâu." Nghe vậy, nụ cười trên mặt Triệu Cốc suýt nữa cứng đơ tại chỗ. Mặt tái mét, nhưng hắn ta hiểu rõ người của Hoắc thị, hắn ta không thể đắc tội. Hắn ta chỉ có thể cười trừ: "Là tôi đường đột." Sở Thiên Kiều đứng bên nhìn cảnh tượng ấy, bật cười thích thú. Biết co biết giãn đấy chứ. Triệu Cốc cảm nhận được ánh mắt sâu xa của cô, gân xanh nổi lên trên trán. Nhưng giờ cô đã được Hoắc thị tuyển thẳng, không còn là người hắn ta muốn đè thì đè nữa. Hắn ta nghiến răng, gượng cười: "Cô Sở thật đúng là may mắn. Tôi còn chút việc, xin phép đi trước." Ông Lan thấy Triệu Cốc chuẩn bị rời đi thì cuống cuồng. Ông ta còn định nhân cơ hội này đưa Lan Nhân vào công ty Từ Địch. Lan Nhân lộ rõ vẻ không vui. Ánh mắt dán chặt vào Đặng Nghiêu, định bắt chuyện. Người này đến cả Triệu Cốc cũng phải cúi đầu nịnh nọt, tuy cô chưa từng nghe nói đến Hoắc thị, nhưng cũng đoán được đó là thế lực lớn đến nhường nào. Sở Thiên Kiều còn vào được, tại sao cô ta lại không thể thử? Nhưng cô ta còn chưa kịp mở lời thì đã bị Đặng Nghiêu cười lạnh chặn trước: "Hoắc thị không tuyển phế vật." Một kẻ có thiên phú hạ đẳng mà cũng mơ mộng gia nhập Hoắc thị, cô ta đang nằm mơ giữa ban ngày chắc? Lan Nhân nghẹn lời ngay lập tức, mắt đỏ hoe, quay sang nhìn Sở Thiên Kiều cầu cứu: "Thiên Kiều..." Sở Thiên Kiều mỉm cười, đáp ngay: "Thiên phú của cô đúng là tệ thật." Lan Nhân trợn tròn mắt, không dám tin: "Thiên Kiều, sao cô có thể sỉ nhục tôi như thế?" Sở Thiên Kiều vẫn giữ nguyên nụ cười: "Đây không phải sỉ nhục. Đây gọi là nói thật." Mặt ông Lan tối sầm lại: "Sở Thiên Kiều, mẹ con dạy con như thế đấy à?" "Mẹ tôi bảo tôi rằng, gặp phải loại người không biết xấu hổ thì không cần khách sáo, nếu không bọn họ sẽ không hiểu nổi tiếng người." Sở Thiên Kiều híp mắt. Dù cha cô là đồ bỏ đi, nhưng mẹ cô thì luôn yêu thương cô bằng cả trái tim.