Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:43
Cái đuôi nhỏ số 25 dường như vẫn luôn lẽo đẽo theo sau Sở Thiên Kiều, cùng cô quay lại phòng trong. Cậu nhìn chằm chằm vào bình nước được cất trong rương gỗ, nuốt nước miếng một cách khó nhọc.
Cháo thì giúp no bụng, nhưng ăn xong lại thấy khô cổ, chỉ muốn uống nước.
Sở Thiên Kiều cũng múc một thìa cháo ăn thử, không cảm thấy khát gì mấy. Nhưng nhìn vẻ mặt của số 25, cô cũng thấy cổ họng mình không mấy dễ chịu. Thế là cô cầm lấy bình nước kia, uống một ngụm.
Rồi nôn thốc ra.
Trong nước có một vị chua gắt, còn hơi hăng hăng nữa.
Sở Thiên Kiều phun ra ngay lập tức, kiểu gì cũng là loại nước lấy từ thế giới cấp D.
Số 25 nhìn dòng nước bị cô phun ra, vẻ mặt đau lòng không chịu nổi: "Phí của quá đi mất."
Mỗi ngày trại phúc lợi chỉ cấp đúng 100ml nước. Vậy mà Sở Thiên Kiều vừa rồi chỉ một ngụm đã lãng phí mất một phần tư.
Sắc mặt Sở Thiên Kiều lập tức tái mét. Cô từng sống những ngày như bà hoàng trong một thế giới thuộc tầng lớp thượng lưu, đến nước uống tệ nhất cũng phải là loại vận chuyển từ thế giới cấp A.
Cô vẫn luôn tin rằng dù cuộc đời mình có không thuận lợi, thì ít nhất cũng sẽ tiếp tục tiến về phía trước như một dòng chảy uốn lượn. Ai ngờ đâu vừa mở mắt đã rơi tự do xuống tận đáy vực theo một góc 180 độ.
May thật! May mà cô đã được trọng sinh về đúng ngày kiểm tra đánh giá.
Sở Thiên Kiều tuyệt vọng nhắm mắt. Nếu phải sống thêm tám năm kiểu này nữa, cô e là mình sẽ sụp đổ hoàn toàn mất.
"Hôm nay viện trưởng lại bao che đám số 6."
Số 25 miễn cưỡng dời ánh mắt khỏi bình nước trong tay cô, ho khan vài tiếng rồi mới cất lời, nói đến điều khiến cậu để tâm.
Bọn trẻ ở trại phúc lợi chẳng đứa nào tử tế. Mà thật ra, nếu không gian xảo thì chẳng đứa nào sống sót nổi ở đây cả. Ở đây, bắt nạt và cướp đoạt là chuyện bình thường như cơm bữa. Chỉ cần không gây ra án mạng, viện trưởng mãi mãi sẽ giữ dáng vẻ kẻ bề trên cao cao tại thượng.
Muốn ra tay can thiệp, nghĩa là phải có giá trị lợi dụng.
Sở Thiên Kiều vặn lại nắp bình nước, cất vào rương gỗ. Nghe lời số 25 nói, cô không hề tỏ vẻ bất ngờ.
Kiếp trước cô từng xảy ra va chạm với đám Từ Trạch Khải rồi, lần đó cô tiếc không nỡ vứt phần đồ ăn nên mới bị thương nhẹ. Mãi đến khi cô định giơ chân đá phế đám Từ Trạch Khải, viện trưởng mới chịu lên tiếng ngăn lại.
Sở Thiên Kiều ngồi lên giường, thong thả phủi bụi trên chiếc quần cũ đến mức không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu: "Chắc là để kiểm tra trước."
Đám Từ Trạch Khải mấy năm nay đều làm việc cho công ty vận chuyển lớn nhất khu D. Làm tay chân tạp vụ dưới trướng một tổ trưởng của Từ Thị. Dựa vào mối quan hệ đó, bọn họ thường được ưu tiên kiểm tra trước, chọn được tư chất tốt.