Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:41
Đặng Nghiêu cản cô lại. Hắn ta nhìn ra được chú Từ thật ra vẫn còn để tâm đến cô, nếu không đã chẳng đôi co lắm lời đến vậy.
"Chúng ta về thôi, trời sắp tối rồi."
Từ xa, hoàng hôn đỏ rực đổ xuống tường thành cao ngất.
Sở Thiên Kiều không nói gì, ôm túi bước ra tới cửa. Bất chợt cô quay lại hét lớn: "Tôi sẽ quay lại thăm ông đấy! Nhớ sống thật lâu nghe chưa!"
Kiếp trước, đến khi cô đứng vững ở khu C quay về tìm ông Từ thì ông ta đã không còn nữa.
"Biến đi!"
Đáp lại cô chỉ là tiếng gào đầy sinh lực của ông Từ.
Sở Thiên Kiều bĩu môi, đi theo Đặng Nghiêu rời khỏi.
Ông Từ ngồi lặng trong bóng tối. Đến khi không còn nghe thấy tiếng động, ông ta mới thì thầm một câu: "Con bé chết tiệt, chính mày mới phải sống lâu vào."
Chỗ ở của Đặng Nghiêu nằm trong khu trung tâm khu D, đi bộ mất hơn nửa tiếng.
Khoảng mười mấy phút sau, Đặng Nghiêu không kiềm được hỏi: "Mấy năm nay Từ thúc sống sao rồi?"
Sở Thiên Kiều liếc hắn ta một cái: "Ăn ngon, ngủ khỏe, sống ung dung."
Đặng Nghiêu gật gù, xem ra yên tâm phần nào.
"Sao ông ấy lại dọn tới khu D này?"
Khu D là khu nghèo, thiếu thốn vật tư, lại còn nguy hiểm vì hay bị xác sống vây quanh. Ai có điều kiện đều rời đi cả. Nếu ông Từ quen biết Đặng Nghiêu, sao vẫn cố bám trụ ở đây?
Vẻ mặt Đặng Nghiêu trầm xuống: "Là ông ấy tự nguyện. Không muốn ở khu A nữa."
"Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Nói đến đây, hắn ta khựng lại, như thể nhớ lại điều gì không vui, không nói thêm.
Sở Thiên Kiều cũng không gặng hỏi. Cuộc đời hạnh phúc thì na ná nhau, bất hạnh thì muôn hình vạn trạng. Cô không có hứng thú đào bới chuyện riêng của người khác.
Nhưng lại có một chuyện khiến cô để tâm: "Túi bánh quy kia cậu lấy ở đâu ra?"
Cô quay sang Số 25, ánh mắt đầy tò mò.
Túi bánh ấy được đóng gói hẳn hoi, vừa nhìn đã biết không phải thứ mà người như bọn họ dễ có được.
Số 25 chậm rãi trả lời: "Quà sinh nhật. Hai người yêu nhau cãi nhau, người kia giận quá ném đi."
"Hắn không tiếc à?" Sở Thiên Kiều càng hứng thú.
"Không rõ." Số 25 ngừng lại rồi nói tiếp: "Chắc là có đấy."
Dù sao sau đó cậu cũng không dám quay lại đoạn đường đó nữa.
Khi Đặng Nghiêu lấy lại được tinh thần, họ cũng sắp đến nơi. Hắn ta dừng bước, quay sang nhìn Sở Thiên Kiều: "À này, cô có biết cậu ấy..."
"Số 25."
Số 25 tự động giới thiệu tên mình.
Đặng Nghiêu hơi sững lại. Tên này đúng là độc đáo.
"Được rồi, Số 25. Cậu biết quy định ở đây là không tính người nhà của Hoắc thị, đúng không?"