Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:43
Ông Từ nhìn Sở Thiên Kiều bằng ánh mắt sắc lẻm, hỏi: "Vì sao lại muốn lấy dao găm?"
Trong viện phúc lợi cấm tiệt việc mang theo vật sắc nhọn. Bằng không, chỉ cần một ngày thôi cũng đủ để một nửa đám trẻ con trong này phải nhập viện cấp cứu.
Sở Thiên Kiều đáp: "Chiều nay kiểm tra sức khỏe, ngày mai chuyển đi. Phản cẩn thận mới được."
Viện phúc lợi chỉ nhận nuôi những đứa trẻ dưới mười tám tuổi. Đến đúng sinh nhật mười tám, sau khi hoàn tất bài kiểm tra, ai cũng bị buộc phải rời đi. Nếu muốn ở lại thêm, phải dùng điểm tích lũy để đổi.
Ông Từ gật đầu: "Chuẩn bị trước vẫn hơn. Nghĩ kỹ chưa, định đến đâu?"
Khu D có đội an ninh, nhưng người thì ít mà diện tích lại rộng, chẳng thể xuất hiện kịp lúc khi có chuyện xảy ra. Muốn sống yên ổn lâu dài ở khu D, trong tay bắt buộc phải có thứ gì đó để phòng thân, đặc biệt là những ai vừa bị viện phúc lợi đuổi ra ngoài, dễ thành mục tiêu bị nhắm đến nhất.
Sở Thiên Kiều hỏi: "Ông có gợi ý nào không?"
Ông Từ ném cái quạt sắt vào rương phía sau: "Mấy hôm nay khu A lại bắt đầu kiểm tra rồi."
Sở Thiên Kiều đeo găng tay, ném mớ phế liệu còn lại vào đống rác phía sau, hỏi: "Ông quen ai bên đó à?"
Dù những năm gần đây ăn thịt người đã bị cấm nghiêm ngặt, nhưng vẫn có người đột nhiên biến thành quái vật. Viện nghiên cứu khoa học từ mười năm trước đã phát minh ra một thiết bị kiểm tra mức độ ô nhiễm cơ thể con người. Mỗi năm, họ sẽ tổ chức kiểm tra luân phiên tại các khu A đến D. Một khi chỉ số ô nhiễm vượt quá 80%, người đó lập tức bị bắt giữ.
Còn khu E thì khỏi bàn, chính phủ vốn đã bỏ mặc nơi đó. Gọi là "vùng hy vọng cuối cùng" cho có lệ, thực chất lại là tụ điểm đen tối nhất của nhân loại, nơi phồn thịnh nhất của tội ác.
Người chịu trách nhiệm thực hiện các cuộc kiểm tra đều không đơn giản, ít nhất cũng là Thợ săn cấp năm hoặc Người vận chuyển cấp cao.
Ông Từ cười khà khà: "Lão già này làm gì có bản lĩnh quen biết nhân vật tầm cỡ vậy."
Nói rồi ông ta ngả người lên chiếc ghế mây kẽo kẹt rung lắc: "Nhưng nếu mày may mắn, tư chất lại xuất sắc, thì được mang đi cũng chưa hẳn là chuyện xấu."
Ông ta liếc mắt đầy ẩn ý nhìn đôi găng tay trên tay Sở Thiên Kiều: "Nơi đổ nát như chỗ này sớm muộn gì cũng không chứa nổi mày. Xem kìa, còn biết mang theo cả găng tay."
Sở Thiên Kiều vờ như không nghe thấy mấy câu mỉa mai sau đó, cởi găng tay nhét vào túi vải, bình thản nói: "Chắc khó lắm. Hai mươi năm qua ở khu Đông này, làm gì từng có chuyện vui đến vậy."
Kiếp trước cũng không có. Dù khi ấy cô đã đủ tư chất, vẫn không được chọn vào ba tập đoàn vận chuyển lớn ở khu B.