Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:42
Sở Thiên Kiều có đôi mắt rất đẹp. Khóe mắt hơi xếch, mắt hạnh trong veo, lông mi dài cong nhẹ, đồng tử đen láy. Khi nhìn người, ánh mắt cô mang theo vẻ kiêu kỳ và lạnh nhạt tự nhiên.
Hoắc Duẫn đưa mắt quan sát, ánh nhìn sâu thẳm. Ngón trỏ và ngón cái tay phải khẽ vuốt ve một con mèo nhỏ đang uể oải nằm trong lòng.
Người phụ trách tuyển dụng của công ty Từ Địch chỉnh lại cổ áo, nở nụ cười thân thiện bước tới trước mặt Sở Thiên Kiều: "Chào cô Sở, tôi là người phụ trách tuyển dụng của công ty Từ Địch. Đây là danh thiếp của tôi, chân thành mong cô gia nhập đội ngũ của chúng tôi."
Sở Thiên Kiều dừng bước, cúi mắt nhìn tấm danh thiếp được thiết kế tinh xảo.
Trông quả thật rất thu hút, đúng là công ty lớn nhất khu D.
Đời trước cô cũng từng nghe những lời mời mọc như thế. Tiếc rằng đến khi họ đưa hợp đồng tới vào hôm sau, sắc mặt đã lập tức thay đổi.
Thiên phú quá cao đồng nghĩa với tính không ổn định và yêu cầu đầu tư lớn. Đáng tiếc cô lại gặp ngay một người phụ trách vừa thiển cận vừa có xung đột lợi ích.
Hợp đồng loại B, thời hạn 50 năm.
Sở Thiên Kiều vẫn còn nhớ như in những lời rao giảng đầy kệch cỡm vang bên tai khi ấy. Cô cứ như một đứa trẻ từ trại trẻ mồ côi được trao ân huệ trời ban khi được bước chân vào công ty Từ Địch.
Nhìn tấm danh thiếp trước mặt, Sở Thiên Kiều khẽ cong mắt, khách khí nói: "Xin lỗi, tôi đã có mục tiêu riêng rồi."
Người phụ trách của Từ Địch sững người, ngạc nhiên nhìn cô: "Cô Sở, ở khu D không có công ty nào quy mô lớn và đãi ngộ tốt hơn chúng tôi cả."
Huống chi những khu khác, với một đứa trẻ xuất thân từ trại phúc lợi như cô, sợ là đến điểm thuê Thợ săn đưa đi cũng không đủ. Nếu một mình lên đường, chẳng khác nào tìm đến cái chết. Giữa các khu còn tồn tại những vùng cát trắng rộng lớn, quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Sở Thiên Kiều chỉ khẽ cười, không đáp, lách qua hắn rồi đi thẳng đến chỗ Hoắc Duẫn.
Người phụ trách của Từ Địch cảm thấy không vui. Đây là lần đầu tiên có người phớt lờ hắn ta như vậy. Nhưng hắn ta cũng không định buông tay dễ dàng. Hắn ta đi theo sau Sở Thiên Kiều, muốn xem rốt cuộc cô định làm gì.
"Đội trưởng, hình như cô bé kia đang đi về phía chúng ta."
Đặng Nghiêu nhếch môi cười.
Có vẻ bọn họ sắp có thêm người mới.
Hoắc Duẫn hơi ngước mắt nhìn cô gái đang bước tới, dáng đi thong thả, rồi dừng lại ngay trước mặt anh.
Hoắc Duẫn rất cao, chắc cũng tầm 1m88. Sở Thiên Kiều phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt anh.
Một người cao lớn thế này thật khiến người khác ngán ngẩm!
Cô suýt nữa không giữ nổi nụ cười. Cô không thích phải ngước lên để nhìn ai cả.
Ý nghĩ muốn bắt Hoắc Duẫn ngồi xuống cứ lảng vảng trong đầu, mãi không chịu biến mất. Nhưng lý trí kịp thời ngăn lại những suy nghĩ lộn xộn ấy.