Trọng Sinh Mạt Thế, Tôi Cõng Vật Tư Đi Khắp Tận Thế
undefined04-05-2026 07:40:43
Cũng chẳng rõ là ai trong số mấy người đó kén chọn đến thế.
Sở Thiên Kiều khẽ cọ cọ phần đế giày xuống đất, trong lòng cảm thấy không thoải mái.
Ông Từ chau mày hừ một tiếng, im lặng khá lâu mới liếc nhìn cô rồi bảo: "Lấy cái hộp sắt trên cái giá thứ ba về đây cho tao."
Nghe vậy, Sở Thiên Kiều quay người đeo găng tay vào, sau đó mới đi vào trong nhà lấy hộp.
"Hừ, con bé này đúng là càng lúc càng khó chiều." Ông Từ khẽ lẩm bẩm, mắt cụp xuống.
Cái hộp sắt ấy đã gần một năm chưa được lau dọn, thế mà tay con nhóc này cũng đâu có sạch sẽ gì cho cam.
Hộp sắt không nhẹ, may mà thể lực của Sở Thiên Kiều không tệ, làm việc nặng cũng quen rồi nên bê lên không tốn sức lắm.
Ông Từ thấy cô mang ra, nói: "Đặt xuống đất rồi mở ra đi."
Sở Thiên Kiều đặt hộp xuống, mở nắp ra. Bên trong là bốn, năm con dao găm nằm lộn xộn, trông chẳng ra làm sao, nhìn qua là biết toàn đồ bỏ lâu ngày. Có vài cái còn dính cả vết máu khô đen sì.
"Hai trăm hai mươi điểm tích lũy, chọn đại một cái đi. Hôm nay ông đây làm việc thiện."
Sở Thiên Kiều khựng lại, ngồi xổm xuống xem kỹ từng cái. Chỗ này toàn là dao cũ ít nhất cũng vài năm tuổi, có cái còn bị mẻ. Nhìn thôi cũng thấy thời hạn sử dụng chắc chỉ còn tính bằng ngày.
Cô rút ra một con dao găm bị mất gần nửa phần lưỡi, nhíu mày: "Không phải là tôi mua hôm nay, đến ngày mai nó mục luôn đấy chứ?"
"Mày nghĩ tao là hạng người nào hả?" Ông Từ bất mãn đáp lại: "Ít nhất cũng còn dùng được một tháng nữa."
"Với lại, hai trăm hai mươi điểm mà còn đòi hàng xịn? Từng đó tiền mua cái kim cũng chưa chắc đủ."
Sở Thiên Kiều im lặng, tiếp tục lục lọi, hy vọng có thể chọn được món nào còn xài được trong đống đồ ve chai này.
Ông Từ nói không sai, dao găm loại thường giá cũng cỡ ngàn điểm. Hai trăm hai mươi điểm chỉ đủ mua mấy thứ phế liệu thế này thôi.
Cuối cùng, cô chọn ra được một con dao găm nhỏ bằng bàn tay, toàn thân đen tuyền. Màu tối che đi phần xấu xí, trông không đến nỗi tệ. Phần lưỡi vẫn còn sắc bén.
Ông Từ nhìn thấy con dao đen ấy thì sững người một lúc, sau đó lại làm như không có gì: "Chọn cái này hả?"
"Ừ. Ông khỏi phải trừ điểm của tôi."
Người ở khu A đến khu D đều được phát vòng tay cơ sở, dùng để lưu trữ thông tin cá nhân và thực hiện giao dịch tích điểm. Hằng năm còn bị trừ điểm định kỳ để nộp thuế nữa.
Đúng vậy, người trưởng thành sống trong nội khu đều phải nộp một tỷ lệ tích điểm nhất định mỗi năm. Khu A là đắt nhất, khu D rẻ nhất, còn khu E thì chẳng cần nộp gì. Dân trong đó có nổi vòng tay hay không cũng là chuyện chưa chắc.