Nhìn dáng vẻ này của Phan Ngọc Liên, Hứa di nương im lặng không nói gì, chỉ đột ngột xoay người bước ra ngoài.
Hoàn hồn trở lại, hành động của Hứa di nương khiến Phan Ngọc Liên có chút ngơ ngác, chẳng hiểu mô tê gì.
"Di nương, di nương."
Phan Ngọc Liên gọi hai tiếng rồi đứng dậy định đuổi theo, mới phát hiện tay mình vẫn đang ôm khư khư chiếc hộp bạc.
Nàng vội vàng đậy nắp lại, đang tìm ổ khóa để khóa chặt thì Hứa di nương đã quay trở về.
Phan Ngọc Liên bỏ chiếc hộp bạc xuống, vội đứng dậy bước tới: "Di nương, có phải đã xảy ra chuyện gì không ạ?"
Hứa di nương chỉ lắc đầu, rồi rút từ trong lòng ra năm tờ ngân phiếu, nhẹ nhàng đặt lên trên chiếc hộp bạc.
Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Phan Ngọc Liên, Hứa di nương dịu dàng xoa đầu nàng: "Ngọc Liên của chúng ta giờ cũng là một đại cô nương rồi, trên người lúc nào cũng phải có chút tiền bạc để chi tiêu."
Nói xong, bà ấy lại nhẹ nhàng đẩy Phan Ngọc Liên: "Mau thu dọn đi rồi chuẩn bị dùng bữa trưa, lúc ta tới canh vẫn còn hầm trong bếp, ta phải qua xem một chút."
Hứa di nương xoay người rời đi, thậm chí không cho Phan Ngọc Liên một cơ hội để từ chối.
"Di nương..."
Lâm phu nhân không có kiên nhẫn để ngày ngày để mắt trông chừng mấy đứa thứ nữ cho mệt lòng, chỉ để chúng ở cùng các di nương của mình. Dù sao thì các cô nương nha hoàn hầu hạ trong viện đều do Lâm phu nhân tuyển chọn, khế ước bán thân cũng nằm trong tay bà ta, bà ta tin chắc cái hậu viện này chẳng ai có thể lật trời được.
Sợ rằng có ngày Phan Ngọc Liên quen miệng lỡ lời mà rước họa vào thân, nên mười mấy năm nay, Hứa thị chỉ cho phép Phan Ngọc Liên gọi mình là di nương.
Cúi đầu nhìn những tờ ngân phiếu trong tay, Phan Ngọc Liên bỗng thấy sống mũi cay cay, hốc mắt nóng bừng lên.
"... Tích cóp lâu như vậy, đến cái nạp phí kích hoạt chó má cũng không nổi..."
[Tít... !]
[Kiểm tra đo lường thấy ngài đang đăng nhập và kích hoạt hệ thống. ]
[Xin ngài xác nhận có muốn nạp phí, tiến hành nạp lần đầu để kích hoạt hệ thống không?]
Phan Ngọc Liên, với giọt nước mắt còn vương trên gò má: ...
Nàng đờ đẫn, từ từ ngẩng đầu nhìn về phía hệ thống lơ lửng trong hư không...
À, thì ra trên cõi đời này, quả thật có tiền mua tiên cũng được, có tiền sai khiến được cả ma quỷ.
Dùng xong bữa trưa, Phan Ngọc Liên lập tức trở về phòng mình an giấc.
Biết vị Tứ cô nương nhà mình có giấc ngủ trưa rất nông, Thanh Nguyệt và Thanh Vũ vừa buông rèm giường đã rón rén nhẹ bước lui ra ngoài.