Nhưng điều đặc biệt lại nằm ở sự khoan dung của nam chính đối với nữ chính.
Đúng vậy, nữ chính trong cuốn sách này chính là Phan Văn Quân, chị gái cùng cha khác mẹ của Phan Ngọc Liên.
"Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", nữ chính thiện lương, nhân ái tự nhiên đã sớm gieo mầm tình yêu trong lòng nam chính, Phan Văn Quân đã lén cho người mang tiền bạc đến tay nam chính, để hắn chữa bệnh cho mẹ và sớm rời khỏi kinh thành.
Ôi thôi rồi, thôi rồi.
Những năm gần đây không còn chuộng ngược nữ chính nữa, đúng vậy, còn phải là kiểu đại nữ chủ nữa cơ. Nhưng những nhân vật phản diện xấu xa, cẩu huyết để tăng kịch tính thì vẫn phải có người đóng vai...
Pháo hôi thì có được tính là người không?
Trong một cuốn truyện sảng văn kiểu Long Ngạo Thiên, thì đương nhiên là càng xui xẻo, càng thê thảm càng tốt.
Đối mặt với nam chính đã bật chế độ "tung chiêu cuối", Phan gia còn có thể làm gì nữa?
Đương nhiên là không chút do dự, quỳ xuống một cách dứt khoát, vừa khóc lóc thảm thiết sám hối, vừa không ngừng đưa "hàng" đến tận cửa, mặc cho nam chính xử lý cho hả giận.
Mà cái kẻ nịnh hót, có mắt không tròng, đáng bị vả mặt chan chát, vật hy sinh thượng hạng đó chính là Phan Ngọc Liên.
Nói cho có lý một chút, bất kể là chuyện định hôn ước từ bé hay chuyện từ hôn, có ai từng nói với Phan Ngọc Liên nửa lời không?
Không hề!!!
Rõ ràng năm đó khi Phan ông nội định hôn sự, vốn chẳng nói rõ là gả cô nương nào trong phủ. Kết quả là khi nam chính lột xác thành "Long Bá Thiên", Phan phủ vội vàng chọn ngay Phan Ngọc Liên có nhan sắc nhất để gả đi bồi tội.
Thế là, đính hôn, hối hôn, chê nghèo yêu giàu, tất cả những tội danh đó nghiễm nhiên đổ lên đầu Phan Ngọc Liên.
Đến mặt mũi nam chính còn chưa thấy, một chậu máu chó to đùng đã "loảng xoảng" úp thẳng xuống đầu nàng, bắt nàng phải gánh lấy.
Chuyện tốt tiếng thơm thì Phan phủ hưởng trọn, còn bao nhiêu cay đắng tủi nhục thì một mình Phan Ngọc Liên nuốt sạch.
Từ đó, Phan Ngọc Liên trở thành đạo cụ kéo đẩy tình cảm cho nam nữ chính, là minh chứng cho sự tàn khốc vô tình của nam chính, là ví dụ sống bằng xương bằng thịt để nam chính dùng đi dùng lại nhằm đe dọa nữ chính.
Trong nguyên tác còn từng viết một cảnh tượng như thế này:
Trong căn phòng trải thảm nỉ đỏ tươi, một bóng người xiêu vẹo ngã xuống, áo quần rách nát, thân ngọc phơi bày, gần như trần trụi, khắp người toàn những vết bầm tím loang lổ, cơ thể kiệt sức không ngừng run rẩy.
Ngoài phòng, Phan Văn Quân ôm ngực, hốc mắt hoe đỏ, vẻ mặt bi thương nhìn nam chính, đôi mắt đẫm lệ lên án.
"A Diệp, chàng, chàng, tứ muội dù có ngàn vạn cái sai, chàng cũng không nên đối xử với muội ấy như vậy."
"Huống chi, chuyện này là do ta muốn rời đi mà ra..."
"A Diệp, ta chưa từng nghĩ rằng, chàng lại là một người lạnh lùng, vô tình, vô cớ gây sự đến thế."
Mộ Dung Diệp một thân thường phục nhưng khí thế không hề giảm sút, khoanh tay, lạnh lùng đáp: "Văn Quân, nàng biết ta là người thế nào mà."
"Nếu sau này nàng còn dám nảy sinh ý định rời xa ta, ta sẽ cho nàng biết thế nào mới là tuyệt vọng thật sự."
Phan Ngọc Liên đã tuyệt vọng đến cùng cực: ...