Trong cơn mơ màng, Phan Ngọc Liên vô tình bấm nhầm vào giao diện chuyển đến trang đăng nhập của trò chơi.
Chưa kịp thoát ra, một tiếng nổ dữ dội kèm theo tia lửa văng khắp nơi đã tiễn nàng quay về kiếp sơ sinh.
Thứ duy nhất theo nàng đến thời đại hư cấu này, chính là cái game nhỏ chết tiệt kia.
Chỉ có điều, kể từ khi Phan Ngọc Liên chào đời, nó vẫn cứng đầu dừng lại ở giao diện đăng nhập, mãi mà không chịu tải thành công.
[Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu. ]
Đang lúc Phan Ngọc Liên đăm đăm nhìn mấy chữ này đến xuất thần, từ sau mái hiên được che khuất bởi lùm cây cách đó không xa vọng lại tiếng người nói chuyện:
"Ngươi nghe gì chưa, tiểu vương tôn lưu lạc bên ngoài của Tín Vương phủ tìm về được rồi đó!"
"Tin này lan khắp kinh thành rồi, ai mà chẳng biết."
"Nghe nói là tiểu vương tôn cứu lão Vương gia nên mới được nhận ra đó."
"Quả nhiên là huyết mạch cao quý của rồng cháu phượng, quý nhân ắt có phúc lớn, cho dù bị kẻ gian hãm hại, lưu lạc chốn dân gian, cách bao nhiêu năm vẫn có thể tìm về."
"Nghe đồn vị lão Vương gia trước nay luôn uy phong lẫm liệt ấy đã khóc mấy trận rồi. Này nhé, tiểu vương tôn còn chưa tỉnh mà đã vội vàng dâng sớ về kinh xin chỉ phong người làm thế tử rồi đấy. Giờ chỉ chờ dưỡng thương xong là về kinh nhận phong thôi."...
Về câu chuyện truyền kỳ của vị vương tôn con rồng cháu phượng lưu lạc dân gian rồi bất ngờ được tìm về này, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Phan Ngọc Liên đã nghe không dưới trăm phiên bản khác nhau.
Lúc này lại nghe thấy, Phan Ngọc Liên đang dựa vào xích đu chỉ thấy mi mắt trĩu nặng, cả người rũ xuống, gương mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng muốn chết đi cho xong.
Ông trời ơi, nàng đúng là thích đọc mấy cuốn tiểu thuyết cẩu huyết, sến súa để giải trí thật đấy, nhưng đứng ngoài xem với tự mình trải qua nó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, a a a a!
Đúng vậy, Phan Ngọc Liên không chỉ đơn thuần là một người xuyên không, mà còn xui xẻo xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Cuốn sách nàng xuyên vào có tựa đề là 《Đế Quân Tàn Bạo Và Ái Phi Bỏ Trốn》.
Cái tên sách này... chẳng cần phải ngẫm kỹ cũng biết nội dung bên trong nó có thể là thứ gì rồi.
Trong nguyên tác, Phan Ngọc Liên rất "vinh hạnh" được tham gia và chứng kiến hành trình của nam chính Mộ Dung Diệp, huyết mạch hoàng gia cao quý lưu lạc chốn dân gian. Từ một kẻ bị người đời khinh rẻ, sỉ nhục, bị từ hôn một cách phũ phàng, cho đến khi thân thế được làm sáng tỏ, rồi ngược đãi những kẻ từng coi thường mình, cuối cùng mở ra con đường "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây" và "một sớm hóa rồng bay giữa trời, mệnh ta do ta không do trời", đạt đến đỉnh cao của sự hả hê.
Nhưng bất hạnh thay, Phan Ngọc Liên lại cầm nhầm kịch bản!
Kẻ có dung mạo yêu kiều, ngực tấn công mông phòng thủ nhưng đầu óc đơn giản, ham giàu phụ khó, lại còn ngu ngốc đi từ hôn để sỉ nhục nam chính, cuối cùng trở thành vật hy sinh ngu xuẩn trong truyện, chính là nàng.