Chương 18

Cuộc Đời Nạp VIP Của Sủng Phi

Đại Hồng Sanh 07-04-2026 17:39:49

Khi ấy, Phan phụ lo lắng thở dài, Lâm phu nhân nghẹn ngào rơi lệ, mà Phan Văn Quân chỉ rưng rưng gật đầu đáp ứng. Sau đó, mẹ con ôm nhau khóc suốt nửa đêm. Cũng bởi một đêm chẳng chợp mắt, đầu Lâm phu nhân giờ như muốn nổ tung, bà day day thái dương, rồi mở mắt ra, ánh nhìn u ám quét qua ba vị thứ nữ trước mặt. Xưa kia, bà còn thấy đám thứ nữ trong phủ quá nhiều, nhìn đâu cũng ngứa mắt, chẳng khác gì nuôi mèo nuôi chó, chỉ cần đừng vướng vào tầm nhìn là được. Nhưng giờ đây, bà lại hận sao thứ nữ trong phủ chẳng nhiều thêm mấy người, lại càng hận sao chẳng có vài kẻ dung mạo như tiên giáng trần, để thay Văn Quân chắn lấy tai họa này. Lâm phu nhân trầm mặc nhìn bọn họ một lúc rồi phất tay: "Được rồi, đứng lên cả đi. Hôm nay các con đều có mặt, cũng hay, có việc muốn nói với các con." Thấy sắc mặt phu nhân nặng nề, Phan Niệm Dao lập tức thu mình, cúi đầu nghe lệnh, không dám thở mạnh. Phan Phương Yến thường ngày lanh chanh, giờ cũng nín thinh, ngoan ngoãn đứng yên. Còn Phan Ngọc Liên... ừm, con bé ấy xưa nay đầu óc rỗng tuếch, ngu ngốc nông cạn, Lâm phu nhân lười chẳng thèm bận tâm. Giữa lúc không khí im lìm, lời của Lâm phu nhân như sấm nổ giữa trời quang: "Lần tuyển tú này, trong phủ cũng phải có người tham dự. Trong ba con, ai đi?" Lời vừa dứt, Phan Niệm Dao và Phan Phương Yến đồng loạt giật mình, kinh hãi ngẩng đầu nhìn bà. Từ sau lần đại tỷ dự tuyển, phủ này chưa từng dính dáng gì đến việc ấy, sao nay lại phải tham gia nữa? Cũng bởi nhờ Phan phụ cái tính "trên xu nịnh, dưới hà khắc", lại thiên vị rõ ràng, nên trong phủ chẳng ai ngu đến mức tự phụ mà không biết thân phận mình. Phan Niệm Dao và Phan Phương Yến đều tự hiểu rõ: Bản thân chỉ có thể gọi là khá hơn kẻ dưới, chứ so với người trên thì còn kém xa. Còn chốn hoàng cung kia, đó là nơi nào chứ? Phải, nghe thì xa hoa tráng lệ, ngọc lưu ly, mái vàng rực rỡ, nhưng có đẹp mấy cũng phải có cái "mệnh hưởng phú quý" mới dám vào! Hoàng đế đăng cơ đã hơn mười năm, buổi đầu còn biết bao nữ tử mang mộng "phượng hoàng", chen đầu vào cung, nay ai ai chẳng nhìn rõ: Hiện giờ phi tần trong cung đông đúc, nếu con gái gia đình bình mà tiến cung vào lúc này, thì ngay cả tia hy vọng nhỏ nhoi để xoay mình cũng không có. Nhỡ chẳng may bị chọn trúng, chẳng phải tự chuốc khổ, cả đời sống không bằng chết hay sao?