Đặt chân giữa cung điện nguy nga tráng lệ, bốn bề là lan can đá chạm khắc kỳ lân, mây lành, mái ngói lưu ly rực rỡ sắc màu, dọc hai hành lang là những hàng cung nhân đồng phục đỏ son, đồng loạt cúi đầu, im lặng hành lễ, động tác chỉnh tề đến mức khiến người ta không khỏi rúng động.
Đi qua những hành lang uốn lượn quanh co, từng bước một tiến sâu vào hậu cung, tiếng trò chuyện khe khẽ trong hàng tú nữ dần nhỏ lại, rồi tan biến hẳn, chỉ còn lại một sự yên lặng nghiêm trang đến ngột ngạt. Mãi đến khi tiến vào khu Vĩnh Hạng, người cung nữ đi đầu vẫn cúi thấp đầu bấy lâu mới quay lại, nói: "Xin các vị tiểu chủ tạm nghỉ trong sân này một lát, lát nữa sẽ có quản sự nương nương đến sắp xếp chỗ ở cho mọi người."
Theo lệ, trong mỗi lần đại tuyển của hoàng cung, tất cả tú nữ đều phải ở lại học quy củ nửa tháng, để tránh khi đại lễ diễn ra, lỡ thất lễ hay xúc phạm người quyền quý trong cung. Ai nấy đều hiểu rõ quy định, chẳng ai dám có ý kiến. Trong lúc chờ người đến, Phan Văn Quân vẫn không quên nắm tay Phan Ngọc Liên kéo ra góc, nhỏ giọng răn dạy thêm mấy câu.
"Văn Quân."
Tiếng gọi vang lên, Phan Văn Quân ngẩng đầu, nhìn rõ người đến liền nở nụ cười vui mừng: "Tuệ Châu!"
Tuệ Châu?
Phan Ngọc Liên, người vừa nãy còn để lời dạy của tỷ tỷ lọt tai này ra tai kia, nghe thấy cái tên này thì lập tức thấy quen. Quả nhiên, người đến chính là Nguyễn Tuệ Châu, nhưng nàng ta lại chẳng thấy được Ngọc Liên đang bị Văn Quân che khuất.
Tuệ Châu vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ bước nhanh đến: "Ta còn tưởng mình nhìn nhầm... thật không ngờ lại đúng là ngươi."
Nhưng niềm vui ấy chỉ thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bởi nét lo lắng. Nhà họ Nguyễn chỉ có một ái nữ, Tuệ Châu không có lựa chọn nào khác ngoài việc cắn răng tiến cung dự tuyển, khóc mấy trận rồi cũng phải chấp nhận số phận. Nhưng Văn Quân thì khác, nàng đâu cần phải làm thế.
Tuệ Châu kéo Văn Quân ra góc vắng, mặt đầy ưu sầu: "Lần này tuyển tú lại diễn ra sớm hơn thường lệ đến một tháng. Ta từ Ký Châu vội vã về, bận bịu suốt dọc đường, chẳng kịp đến thăm ngươi. Còn định rằng nếu được ra cung sẽ ghé Phan phủ, ai ngờ lại gặp ngươi ở đây." Nàng ngập ngừng, hạ giọng: "Văn Quân, sao ngươi cũng vào cung tuyển tú rồi?"
Chuyện Phan Vân Nhược, đại tỷ của họ Phan, từng tham gia tuyển tú, dĩ nhiên là Tuệ Châu biết. Nghe hỏi, Văn Quân chỉ khẽ lắc đầu, nét tươi vui vừa rồi vụt tắt, sắc mặt thoáng trầm xuống. Nhìn thấy vậy, Tuệ Châu thấy lòng nhói lên, đang định nói gì thêm thì bỗng chú ý đến "cái đuôi nhỏ" phía sau Văn Quân.