Nghĩ đến những gì mình sẽ phải trải qua sau này như bị trói buộc, bị quất bằng roi ngựa, rồi ngọc châu, ngọc xuyến, bị ngược đãi đến mức sảy thai... một chuỗi dịch vụ đầy đủ, Phan Ngọc Liên không khỏi rùng mình.
Đối với nam nữ chính mà nói, đây là một cuốn truyện sảng văn vả mặt ngược đám cặn bã, thuận tiện còn có thể yêu đương mùi mẫn. Nhưng đối với Phan Ngọc Liên mà nói, mẹ nó chứ, đây chính là một bộ phim kinh dị!!!
Hy vọng duy nhất lại là cái hệ thống chết tiệt không mở ra được.
Cung đấu, đúng vậy, Phan Ngọc Liên biết nam chính Mộ Dung Diệp cuối cùng sẽ đăng cơ làm hoàng đế, có một cái hệ thống cung đấu cũng coi như hợp lý, nhưng vấn đề là nàng có thể sống sót đến lúc đó không?
Đến lúc đó, cỏ trên mộ nàng e là đã cao đến ba trượng rồi, cho dù hệ thống thật sự được kích hoạt thì còn có ích gì nữa?
Xuống âm phủ báo mộng cho nam chính à? Hay là chờ nam chính chết rồi lại tổ chức một cuộc thi tranh sủng nơi địa phủ?
Thật đúng là sống không yên, chết cũng chẳng lành.
Càng nghĩ càng thấy bí bách, Phan Ngọc Liên còn tâm trạng nào mà chơi xích đu nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, thà tìm một sợi dây thừng treo cổ lên đó mà đung đưa còn thống khoái hơn.
Tâm trạng não nề, nàng lê bước về phía Ngưng Lan viện. Mới đi được nửa đường thì lại gặp hai chị em Phan Phương Yến và Phan Niệm Dao đang cãi nhau ỏm tỏi.
Hai người mỗi tay cầm một dải lụa choàng, lời lẽ sắc như dao găm, bóng gió châm chọc dải lụa choàng trên tay đối phương.
Mọi khi thì Phan Ngọc Liên cũng nên xáp vào góp vui rồi, nhưng hôm nay nàng chẳng còn chút hứng thú nào.
Nàng đang định rẽ hướng khác để tránh xa cuộc thị phi này thì lại bị câu nói đầy mỉa mai của Phan Phương Yến với Phan Niệm Dao làm cho đứng khựng lại:
"Trong phủ này ai mà chẳng biết tam tỷ tỷ mắt cao hơn đầu."
"Ôi chao, chỉ tiếc là..."
Phan Phương Yến ra vẻ lắc đầu, giọng điệu đầy tiếc nuối: "Mắt tam tỷ tỷ thì cao thật đấy, nhưng đồ trong tay lại chẳng ra gì."
Nói rồi Phan Phương Yến che miệng cười: "Người ta vẫn nói quyền quý nhà trời, tam tỷ tỷ nếu mà lọt được vào chốn phú quý ấy thì mới xứng với thân phận của mình chứ, phải không nào?"
"Ngươi!"
Nhìn Phan Phương Yến hả hê ra mặt, Phan Niệm Dao tức đến sôi máu.
Nhưng Phan Ngọc Liên đứng bên cạnh lại đột nhiên sững người!
Hoàng đế... Ngoài nam chính ra, chẳng phải vẫn còn một vị hoàng đế sẵn có đó sao?