Một con phố nào đó ở thành phố F.
"Bánh mì sandwich! Bánh mì sandwich! Bánh mì sandwich!"
Một cô gái toàn thân như bốc cháy vừa lẩm bẩm, vừa lao về phía lũ tang thi bị mùi người thu hút mà kéo tới.
"Bánh mì sandwich!" Cô hét lên một tiếng, xông thẳng vào đám tang thi, ngọn dao trong tay bùng cháy rực lửa, chém phăng cánh tay một con tang thi trong nháy mắt.
Để tránh bị tang thi cào trúng trong lúc chiến đấu, mọi người đều ngầm hiểu với nhau là phải chặt tay chúng trước đã.
Dù không thể giết được tang thi chỉ bằng cách đó, nhưng làm vậy có thể khiến sức chiến đấu của chúng suy yếu, thuận tiện hơn cho trận chiến tiếp theo.
Tay cầm lưỡi dao rực lửa, sau khi chặt đứt tay tang thi, Tạ Vũ Nguyễn nhanh chóng tránh khỏi đòn tấn công từ những con khác, xoay người vung dao chém trả con vừa lao vào mình.
Chẳng mấy chốc, lưỡi dao của cô đã cứa ngang cổ nó.
Vì thi thể tang thi có thể đổi điểm, nên Tạ Vũ Nguyễn cố ý không dùng nhiệt độ quá cao để xử lý, tránh thiêu rụi mất thi thể.
Dù sao dị năng của cô hiện tại vẫn còn yếu, không đến mức vô tình đốt tang thi cháy trụi, mất trắng điểm tích lũy.
Vừa giết tang thi, Tạ Vũ Nguyễn vừa gom xác chúng lại thành một đống. Những người còn lại trong đội dị năng cũng không hề chậm trễ.
Từ khi biết đến lợi ích từ khách sạn Ôn Tửu, ai nấy đều không muốn bỏ lỡ.
Dù chủ khách sạn đó thu tang thi để làm gì thì cũng chẳng liên quan đến họ.
Miễn là họ có thể tích điểm, đổi được nhiều đồ ăn hơn là được rồi.
"Vũ Nguyễn, bên kia có một con, cẩn thận đấy!" Canh Hoằng Thần thấy cô đang lao vào giết chóc quá hăng, có một con suýt nữa tấn công trúng cô liền vội vàng nhắc nhở.
"Biết rồi biết rồi!" Tạ Vũ Nguyễn đáp lại: "Em sẽ cẩn thận."
Cô nhất định phải giữ mạng, tuyệt đối không thể chết ở đây.
Vừa mới được ăn đồ ăn ngon đến thế, theo lời chị chủ tiệm thì sau này còn có nhiều món ngon nữa cơ mà!
Trong tình huống như vậy, cô sao có thể chết được?
Nếu bị tang thi cào hoặc cắn, cô cũng sẽ biến thành một trong số chúng.
Trở thành tang thi đồng nghĩa với việc mất đi lý trí, không thể ăn đồ của con người, không còn vị giác, chỉ còn bản năng ăn thịt người.
Trạng thái đó... cô tuyệt đối tuyệt đối không muốn!
Cô nhất định phải sống thật tốt, để được nếm thử tất cả những món ngon mà chị chủ nói!...
Ở bên kia, Ôn Tửu đang ngồi trong tiệm, mắt chằm chằm nhìn Hạ Túy, cả hai ngơ ngác nhìn nhau.
"Làm sao đây? Vẫn chẳng có khách nào tới cả..."
Bây giờ họ đang mở tiệm trong tận thế đấy nhé, hoàn toàn không giống thời bình trước kia.
Trước kia, cô mở tiệm ở tỉnh Hải Nam, một nơi phát triển du lịch, khách khứa chưa bao giờ thiếu.
Nhưng giờ cô đang ở tận thế.
Nơi đầy rẫy tang thi như thế này, người bình thường chẳng ai dám dễ dàng bước chân ra ngoài đâu.
Cả dị năng giả cũng không ngoại lệ, trừ khi họ như nhóm Tạ Vũ Nguyễn, nhận nhiệm vụ rồi mới buộc phải ra ngoài.
Quan trọng nhất là, trong thời đại tận thế này, giao thông hầu như tê liệt.
Trong hoàn cảnh như vậy, cô phải tích góp bao lâu mới gom đủ điểm và tiền đây? Làm sao để thu hút khách đến trọ?
"Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng." Hạ Túy nhìn gương mặt đang rầu rĩ của cô, xoa đầu cô dịu dàng nói: "Đã là do hệ thống sắp xếp cho em mở tiệm ở đây, thì chắc chắn nó đã tính toán cả rồi, nghĩa là chỗ này sẽ kiếm được tiền."
"Đừng lo nữa, hệ thống sẽ tự có cách kéo khách tới."
Nghe anh nói vậy, Ôn Tửu liếc nhìn tin nhắn vừa được hệ thống gửi đến, sau đó quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt kiểu "anh là nhà tiên tri đấy à".
"Sao vậy?" Hạ Túy thấy cô nhìn mình bằng ánh mắt đó, không khỏi nghi hoặc hỏi.
Ôn Tửu chớp mắt mấy cái, đọc xong tin hệ thống gửi đến, nghĩ ngợi một chút rồi nói:
"Hệ thống vừa gửi tin nhắn, bảo em có thể chiêu mộ khách."
"Ồ? Có điều kiện gì không?" Hạ Túy hỏi.
Ôn Tửu nghiến răng nghiến lợi nói:
"Nhiệm vụ hệ thống: Chủ tiệm tiêu diệt 5 con tang thi, có thể chiêu mộ được 1 vị khách."
Hạ Túy nhướng mày: "5 đổi 1?"
"Đúng thế." Ôn Tửu bực bội: "Giết tận 5 con mới mời được 1 khách, em phải giết đến bao giờ đây?"
"Chẳng lẽ em phải quét sạch hết lũ tang thi trên đời này mới xong chắc?" Cô hoàn toàn cạn lời.
"Cũng không đến mức đó." Hạ Túy nói: "Chắc đây chỉ là giai đoạn đầu để quảng bá thôi. Sau này khi có nhiều người biết đến, khách đến ở rồi truyền miệng nhau, khách sạn của mình sẽ được lan rộng ra."
Ôn Tửu biết lời anh nói có lý, nhưng nhìn nhiệm vụ mà hệ thống giao vẫn cảm thấy bất lực vô cùng.
"Thế là em thật sự phải ra ngoài giết tang thi à?" Cô nhìn ra thế giới bên ngoài, trong lòng thật ra chẳng hề muốn ra chút nào.
Hạ Túy chỉ cười, không nói gì.
Ôn Tửu bất đắc dĩ nói:
"Vậy anh ở lại trông tiệm giúp em nhé, lát nữa nhóm người kia quay về thì nhớ tiếp đón họ giùm em."
Hạ Túy gật đầu, tiễn cô ra cửa, nhìn theo bóng cô mở cánh cửa tiệm bước ra ngoài.
Ôn Tửu cầm theo một thanh đao.
Hồi chọn vũ khí, cô đã chọn dao và nỏ.
Bởi cô cảm thấy dùng dao chém dứt khoát hơn, còn kiếm tuy cũng đẹp thật nhưng không hợp với khí chất của cô cho lắm.
Về phần nỏ, hoàn toàn là vì cô nghĩ mình kéo cung không nổi, nên chọn nỏ, vừa có thể đánh xa, lại dễ dùng hơn.
Sau khi rời khỏi tiệm, Ôn Tửu suy nghĩ một lát rồi quyết định đi về hướng ngược lại với nhóm Tạ Vũ Nguyễn.
Thành phố F chỉ cách căn cứ G, nơi đóng quân của căn cứ Nam Phương, khoảng 28 km.
Trước tận thế, dân cư thường trú của F là khoảng mười triệu người, sau khi tận thế bùng nổ, gần một phần ba dân số đã tử vong.
Sau đó, khi căn cứ ở G được thành lập, những người sống sót ở đây đều chuyển dần sang căn cứ để sinh sống.
Vì khoảng cách giữa F và G quá gần, nên căn cứ Nam Phương vẫn thường xuyên cử người sang F dọn sạch lũ tang thi.
Khi Ôn Tửu ra ngoài, quả nhiên cô không thấy quá nhiều tang thi.
Dù trong tình trạng được căn cứ Nam Phương dọn dẹp định kỳ như vậy, F vẫn còn tồn tại một số tang thi, có lẽ là do con tang thi cấp 3 hôm trước bị Tạ Vũ Nguyễn tiêu diệt đã lôi kéo bọn chúng tới.
Giờ thì Ôn Tửu không còn sợ tang thi nữa.
Hồi đó lần đầu nhìn thấy tang thi cô sợ đến hét lên, kết quả bị Hạ Túy tóm lại quăng cho một con cấp 1 để luyện gan, luyện phản ứng.
Từ đó đến giờ, cô đã có thể mặt không đổi sắc đối diện với tang thi.
Chúng trông có đáng sợ đến mấy thì đã sao chứ?
Cô từng thấy nhiều con còn kinh khủng hơn thế rồi.
Ôn Tửu cầm dao chém ngọt lịm lũ tang thi, vừa giết vừa gom thi thể lên chiếc xe đẩy nhỏ bên cạnh, chuẩn bị mang về tiệm đổi điểm.
Cô, với tư cách là chủ tiệm, cũng có thể dùng tang thi để đổi lấy điểm tích lũy.
Tìm được 5 con tang thi thôi mà cô cũng phải lùng sục một hồi lâu, vì hầu hết bọn tang thi đều đã bị nhóm Tạ Vũ Nguyễn dụ đi cả rồi, bên cô rất ít.
Khổ sở vòng đi vòng lại tìm mãi, cuối cùng chỉ vớt được đúng 7 con.
Đúng là sạch thật đấy!
F đúng là nằm sát căn cứ Nam Phương, lượng tang thi ở đây ít hơn hẳn nhiều nơi khác.