Chương 36: Tờ Rơi Quảng Cáo Khách Sạn (2)

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:49

Tại một ngôi làng nhỏ ở phía bắc tỉnh HL, một cô gái gầy gò vội vã quay về nhà, vừa nhìn thấy ông bà và em gái nhỏ liền đỏ hoe mắt. "Tiểu Phi à, có kiếm được gì ăn không?" Ông lão khoảng sáu, bảy mươi tuổi thấy cháu gái trở về thì không giấu nổi sự mong đợi mà hỏi. Cô gái tên Tiểu Phi gật đầu, lấy từ trong áo ra vài quả dại, là loại hiếm hoi không bị biến dị hay nhiễm virus. Chính vì không bị nhiễm nên loại cây này rất được săn đón. Để hái được mấy quả này, cô cũng đã tốn không ít công sức. "Vậy là tốt rồi." Ông nhận lấy đống quả, chừa lại một quả cho cháu gái, rồi đưa phần còn lại cho vợ và cháu gái nhỏ. Nhà họ giờ chỉ còn hai đứa cháu gái, cả gia đình phải dựa vào đứa cháu lớn chưa đầy hai mươi tuổi ngày ngày liều mạng ra ngoài kiếm đồ ăn. Gia đình họ có thể trụ được suốt hai năm trong tận thế, là nhờ trong làng còn đất có thể trồng trọt, cộng thêm số lương thực tích trữ từ trước. Nhưng cho dù có tiết kiệm đến mấy, chỗ đó cũng đã cạn sạch từ nửa năm trước. Giờ đây, thức ăn của cả nhà hoặc là do cháu lớn kiếm về, hoặc là mọi người tự nghĩ cách trồng trọt lấy. "Chị ơi, chị xem cái này này." Nhìn ông bà đang ăn quả dại, em gái nhỏ cũng cầm một quả lên ăn, thấy vậy Tiểu Phi cũng yên tâm phần nào. Đúng lúc cô đang cắn quả thì cô em sáu tuổi đột nhiên đưa cho cô một quyển sổ nhỏ. "Chị ơi, trong này có đồ ăn ngon." Em gái nhỏ giơ quyển sổ lên trước mặt cô, nói hớn hở: "Chị ơi, cái này có nhiều món ngon lắm." Tiểu Phi tưởng em gái đang cầm sách dạy nấu ăn, nhưng nhìn kỹ thì thấy không phải. Đổi máy móc phế liệu lấy điểm? Dùng điểm mua sandwich thịt nguội, mì tôm càng? Tiểu Phi kinh ngạc nhìn tờ rơi, ông bà cô cũng tò mò ghé lại xem, ngạc nhiên nói: "Thật không vậy? Trong này viết thật đó hả?" "Nam Phương có khách sạn như vậy thật à? Họ trồng trọt quanh năm được, có lẽ vì vậy nên giờ vẫn còn đồ ăn để bán?" Bà của Tiểu Phi cũng bất ngờ. Tiểu Phi nhìn bức ảnh khách sạn in trên trang bìa, rồi nhìn địa chỉ ghi trên đó: thành phố F tỉnh G. Mà nhà cô ở tận tỉnh HL phía Bắc, cách xa quá trời quá đất, một Nam một Bắc, dù cô có muốn đi cũng không biết đi bằng cách nào. "Chị ơi, còn cái này nữa nè." Em gái cô lại đưa thêm một tấm thẻ, nói: "Chị ơi, cái này đi kèm với quyển sổ đó." Tiểu Phi cầm lấy thẻ, nhìn một lúc vẫn chưa hiểu ra gì, cho đến khi cô lật đến trang cuối cùng. Trang cuối của tờ rơi viết: Cùng với quyển giới thiệu sẽ có một tấm thẻ. Chỉ cần xác nhận thẻ là có thể dùng nó để đến khách sạn. Cách xác nhận cơ bản nhất là nhỏ giọt máu đầu tiên lên thẻ, như vậy được tính là xác thực sơ bộ, có thể dùng thẻ để đến khách sạn. "Chị ơi?" Em gái ngẩng đầu nhìn chị, hỏi: "Chị biết cái này dùng để làm gì không?" Tiểu Phi nhìn em rồi lại nhìn ông bà, cắn răng đi vào phòng tìm một cây kim thêu, rửa sạch rồi chích tay lấy một giọt máu. Tuy đau thật, nhưng ít ra còn đỡ hơn việc rạch vết to để lấy máu, như vậy cầm máu cũng dễ hơn. Sau khi nhỏ một giọt máu lên thẻ, cả nhà cô, ông bà, em gái, đều ngạc nhiên nhìn thẻ thay đổi ngay lập tức. Ban đầu thẻ có màu xanh lam nhạt, gần như là màu hồng xanh nhạt, bề mặt trống trơn, nhưng sau khi dính máu thì lập tức hiện ra dòng chữ: "Họ tên: Chu Phi, Giới tính: Nữ, 19 tuổi..." Ông bà Tiểu Phi sững sờ nhìn những dòng chữ trên thẻ. "Cái này là công nghệ cao gì vậy? Nhỏ một giọt máu mà hiện tên tuổi luôn á?" Ông của Tiểu Phi kinh ngạc thốt lên. Chu Phi nhìn thẻ trong tay, trầm ngâm một lúc rồi nói với ông bà và em gái: "Để con thử xem trong thẻ và quyển giới thiệu ghi có đúng không." "Tiểu Phi, đừng vội vàng." Ông cô vội vàng cản lại: "Lỡ như có chuyện gì thì sao?" Bây giờ nhà họ chỉ còn hai ông bà đã yếu, thêm em gái nhỏ mới sáu tuổi, nếu Tiểu Phi mà xảy ra chuyện gì thì ba người còn lại chắc chắn không sống nổi. Ông lo lắng nhất vẫn là sự an toàn của cháu gái. "Ông yên tâm, con biết mình đang làm gì." Chu Phi nói, ánh mắt rơi vào mục đổi điểm trong tờ rơi. Cô mới 19 tuổi, chưa có dị năng. Tuy còn trẻ khỏe, có sức vóc, nhưng muốn tìm tinh hạch hoặc xác tang thi thì không dễ. Nhưng đổi mấy thứ khác thì lại có thể. Bây giờ trong nhà chắc chắn không còn cần đến đống đồ điện nữa, nên Chu Phi quyết định mang đám máy móc hỏng đi đổi thử xem được bao nhiêu điểm. Cô cầm thẻ thử một lần, lập tức cảm thấy choáng váng, rồi cả người như bị dịch chuyển đến một nơi khác. Chu Phi ngẩng đầu nhìn lên tấm bảng treo trên tòa nhà trước mặt: "Khách sạn Ôn Tửu" Rồi nhìn cánh cổng lớn, cả người ngẩn ra vì sốc. Cô... cô thật sự đã từ tỉnh HL phía Bắc dịch chuyển đến tỉnh G Nam Phương rồi sao? Chu Phi không nhịn được quay lại nhìn, xung quanh là những tòa nhà cao tầng san sát. Dù đã bị bỏ hoang vì tận thế, nhưng vẫn rất hoành tráng. Ngay bên cạnh khách sạn có một nơi giống như điểm thu hồi rác, vừa vặn có khách đang mang đồ đến đổi điểm. Người đó đặt thẻ của mình lên thiết bị, rồi lần lượt ném từng món vào chỗ thu hồi. Chẳng mấy chốc, giọng nói máy móc vang lên: "Thu hồi kim loại phế liệu: 209 cân, đổi được 209 điểm." "Thu hồi đồ điện hỏng: 187 cân, đổi được 107 điểm." "Thu hồi giấy vụn: 66 cân, đổi được 66 điểm." "Thu hồi xe cũ: 1 chiếc, đổi được 5. 500 điểm." Chu Phi trố mắt nhìn người kia ném cả đống đồ vào, chỗ thu hồi tuy không lớn nhưng có thể "nuốt" cả chiếc xe luôn, khiến cô kinh ngạc không thôi. Cô thấy người nọ cầm thẻ của mình lên, mặt mày hớn hở chạy ngay vào khách sạn, chắc là đi tiêu xài. Chu Phi còn thấy một vị khách khác bước ra từ khách sạn, tay cầm một chiếc sandwich vừa đi vừa ăn, vẻ mặt đầy mãn nguyện. Nhìn cảnh đó, cô nuốt nước bọt một cái rõ to, hôm nay cô chỉ ăn mỗi một quả dại, thật sự rất đói. Cô nhớ ra, thẻ khách sạn có thể truyền tống cô đến đây, nhưng để hoàn tất việc ghi nhận thân phận thì phải vào trong khách sạn mới làm được. Nhìn người đang ăn sandwich kia càng lúc càng xa, Chu Phi cắn răng, bước vào cánh cổng khách sạn.