Chương 47: Gây Sự (2)

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:48

Trần Thuần phản ứng cực nhanh, ngay khi quả cầu lửa lao về phía mình, cô lập tức né sang một bên, còn vung tay đấm nát luôn quả cầu lửa đó. Mặc dù khách sạn có cơ chế bảo vệ, có lớp năng lượng chắn được mọi loại tấn công, nhưng Trần Thuần vẫn chọn cách ra tay tiêu hủy quả cầu lửa trước khi nó chạm đến khách sạn. Trang Tuấn kinh ngạc khi thấy cô có thể đánh tan lửa của hắn. Hắn không ngờ người phụ nữ này lại lợi hại đến thế. Hắn liên tiếp ném ra từng quả cầu lửa, nhưng Trần Thuần lại di chuyển linh hoạt như thể biết khinh công, lướt đi uyển chuyển như sóng nước, không những né tránh dễ dàng mà còn đánh tan hết toàn bộ đám lửa đó. Cô vừa tránh vừa ra tay, thậm chí còn có thể nhanh chóng lao thẳng đến trước mặt Trang Tuấn. Bốp! Một cú đấm mạnh như trời giáng thẳng vào bụng hắn, khiến hắn bay ngược ra sau cả mấy mét. "Phụt..." Trang Tuấn phun máu tại chỗ, ngước mắt chưa kịp định thần thì Trần Thuần đã áp sát, túm lấy cổ áo hắn rồi lại đấm thêm một cú nữa vào bụng. "Phụt... khụ khụ..." Lại một ngụm máu trào ra, hắn chẳng còn sức để phản kháng. Sau khi đánh cho hắn không còn chút sức chiến đấu nào, Trần Thuần mới buông tay để hắn rơi xuống đất. Cô lạnh lùng nhìn xuống hắn từ trên cao, nói: "Đây là cái giá phải trả khi đến khách sạn chúng tôi gây chuyện." Câu nói đó khiến toàn bộ khách trong sảnh đều nghe thấy. Ai nấy đều sửng sốt nhìn cô rồi lại quay sang nhìn Trang Tuấn đang nằm sõng soài dưới đất, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Trần Thuần... mạnh đến thế sao? Vẻ ngoài của cô thực sự đánh lừa người khác, nhìn thì chỉ như một cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng, chẳng có vẻ gì là nguy hiểm. Nhưng giờ nhìn xem, chỉ hai cú đấm đã đánh gục một dị năng giả cấp ba, khiến hắn không bò nổi dậy. Sức chiến đấu này đúng là đáng sợ thật sự. Cô không định giết Trang Tuấn. Dù tên này ghê tởm và đê tiện, nhưng chưa kịp làm gì quá đáng với cô, nên cô chẳng buồn bẩn tay vì loại người như vậy. Trần Thuần quay lưng bước vào trong, tiếp tục đón tiếp khách như chưa có chuyện gì xảy ra. Những người khác thấy cô xinh đẹp như vậy mà ai nấy đều lập tức dẹp sạch mọi ý định tầm bậy. Sức chiến đấu của cô thật sự khiến người ta không dám chọc vào. Ví dụ như một người trước đó từng có ý định "nhắm" vào Từ Lạc Lạc, cháu gái của Từ Tùng Hải, khi thấy khuôn mặt xinh đẹp của Trần Thuần cũng định nảy sinh suy nghĩ xằng bậy, nhưng sau màn vừa rồi thì lập tức từ bỏ. Từ Lạc Lạc tuy là người bình thường, sức chiến đấu gần như bằng không, còn Trần Thuần tuy cũng nhỏ nhắn và xinh đẹp, nhưng nếu đánh thì là đánh chết thật luôn. Trần Thuần không biết rằng sau khi cô quay vào, Trang Tuấn, kẻ nằm bất động dưới đất, đã bị người ta giết chết. Người ra tay là một phụ nữ trẻ, dáng người gầy gò, sắc mặt rất tiều tụy. Cô đến đây vì người bạn duy nhất của mình, may mắn có được thẻ thông tin, đã dẫn cô đến thử vận may xem có thể làm được thẻ không. Khi thấy Trang Tuấn bị đánh thê thảm đến mức không phản kháng nổi, cô thấy hả dạ vô cùng. Giờ thấy hắn mất hết khả năng chống cự, dù bản thân chẳng có sức mạnh gì, cô vẫn nhân cơ hội đó... giết chết hắn. Nhìn hắn ngừng thở, cô ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Tốt quá rồi! Tên cặn bã đó cuối cùng cũng chết rồi! Người mà cô hằng mong ngày chết đi, cuối cùng cũng đã chết! Và do chính tay cô giết! Trang Tuấn là một tên cặn bã chính hiệu. Trước tận thế hắn đã phạm tội bị giam trong tù, với mức án ít nhất là chung thân. Nhưng rồi tận thế đến, thế giới hỗn loạn, hắn thức tỉnh dị năng rồi trốn khỏi nhà tù. Một kẻ bị kết án chung thân thì làm sao có thể là người tốt? Trong hai năm qua, hắn gây ra vô số tội ác. Cô gái kia chính là một trong số những nạn nhân của hắn. Cô từng vô số lần nghĩ đến chuyện liều mạng với hắn, nhưng không có dị năng, không có sức, nên chẳng làm gì được. Mỗi lần dám phản kháng, cô đều bị hắn đánh cho sống không bằng chết. Người cô giờ đây không còn chỗ nào lành lặn, tất cả là do hắn gây ra. Nhưng giờ thì hắn chết rồi. Những người từng bị hắn áp bức cuối cùng cũng được giải thoát. Người bạn đi cùng nhìn cô khóc nức nở, cảm thấy vừa xót xa vừa nhẹ nhõm. Thực ra giữa họ cũng không quá thân, nhưng cô cũng từng là một nạn nhân của Trang Tuấn. Chỉ khác là cô biết "thuận theo thời thế", không chống cự nên ít bị hành hạ hơn. Nhưng không vì thế mà cô tiếp tay cho hắn, cô chưa từng giúp hắn hại ai. Ngược lại, giống như đã giúp người bạn kia ra tay lần này, cô từng giúp không ít người khác. "Chết rồi là tốt rồi. Đừng khóc nữa..." Cô nhẹ giọng an ủi. "Ừ, chết rồi là tốt..." "Hắn cuối cùng cũng chết rồi..." "Hắn từng hại chết biết bao nhiêu người, giờ cuối cùng cũng đến lượt hắn..." Người phụ nữ vừa nói vừa khóc nấc lên: "Hắn chết rồi... thật rồi..." Cảnh tượng hai người phụ nữ khóc lặng lẽ bên xác chết của Trang Tuấn, khiến không ít người nhìn thấy đều thở dài. Đặc biệt là khi thấy dáng vẻ tiều tụy của người vừa giết hắn, ai cũng hiểu được phần nào câu chuyện phía sau. Tận thế là vậy, trật tự hỗn loạn. Dù mấy căn cứ lớn vẫn còn đó, bảo vệ được rất nhiều người, nhưng vẫn có không ít người vì nhiều lý do mà không thể đến căn cứ. Có người thì vì muốn tự phát triển thế lực riêng, mơ làm bá chủ. Nhưng cũng có người, giống như hai cô gái kia, bị dị năng giả mạnh ép giữ bên người, căn bản không thể trốn thoát, càng không thể đến căn cứ chính thức xin bảo hộ. Ôn Tửu từ trong đại sảnh khách sạn cũng thấy được cảnh tượng đó. Từ sau khi rút được thẻ nội thất sảnh lớn và thay giấy dán tường, khách sạn của cô đã có cửa kính sát đất, có thể nhìn thấy rõ mọi việc xảy ra bên ngoài. Dù cửa kính không lớn lắm, nhưng vẫn đủ để cô thấy được rõ ràng mọi thứ, từ dáng vẻ anh dũng của Trần Thuần, đến cảnh hai người phụ nữ giết chết Trang Tuấn. Ôn Tửu hiểu rõ, trên đời này có ánh sáng thì cũng có bóng tối. Nhưng khi thật sự chứng kiến một mặt tối như thế, cô vẫn không tránh khỏi chút chua xót và xót xa. Những người như hai cô gái kia... chắc chắn còn rất nhiều. Vậy khách sạn của cô... chỉ đơn giản là nơi cho họ ăn no và ngủ yên thôi sao? Liệu cô có thể dùng hệ thống khách sạn, hay bất cứ thứ gì mình có... để giúp họ nhiều hơn được không?