Chương 46: Gây Sự (1)

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:48

Sau khi nhận được bức thư, dù có chút nghi ngờ về mối quan hệ giữa mình và Liêu Tĩnh Hiền, nhưng Trùng Dục không hề để lộ ra ngoài. Dù gì thì anh cũng đã mất trí nhớ, nên mọi việc cần phải cẩn trọng xác minh. Không thể để rắn động cỏ được. Bên kia, khách sạn Ôn Tửu đang bước vào thời kỳ cao điểm đăng ký thẻ thông tin. Vì thẻ thông tin của khách sạn không chỉ giúp bảo toàn mạng sống, mà còn có thể đưa những người không có thẻ vào khách sạn, nên ngay lập tức khiến mọi người trở nên vô cùng phấn khích. Bên phía căn cứ Nam Phương còn đỡ, vì sau khi khách sạn Ôn Tửu định cư ở thành phố F, thực ra đã có rất nhiều người đăng ký rồi. Giờ đây những người háo hức đổ đến phần lớn đều là những người sống sót từ các căn cứ khác. Tại căn cứ Tây Nam. "Bọn Hoa Đình Quân đến căn cứ Nam Phương làm gì nhỉ? Giờ mình ở trong căn cứ cũng có thể đến khách sạn đó mà?" Một thành viên đội dị năng khác ở Tây Nam vừa xoa cằm vừa nói. "Đúng rồi, đúng rồi! Dù căn cứ trưởng có cử bọn họ đi chăng nữa thì tụi mình vẫn có thể tự đến khách sạn." "Đi thôi, đi khách sạn thôi!" Mấy người đó cầm theo thẻ thông tin, hớn hở nói. Không chỉ có căn cứ Tây Nam, mà cả căn cứ phía Bắc, trung tâm, phía Đông, phía Tây, Đông Nam, Đông Bắc, Tây Bắc... các căn cứ chính thức lớn, cùng với các căn cứ tư nhân như căn cứ Cửu Châu, căn cứ Thần Hi... cũng lần lượt có người sống sót đổ về khách sạn để đăng ký thẻ thông tin. Ở khách sạn Ôn Tửu, cô rất biết ơn vì mình đã kịp thuê thêm nhân viên mới. Nếu không, chỉ có cô và Viên Nhị Viên thì chắc chắn sẽ xoay không kịp. Hiện tại quầy lễ tân có Viên Nhị Viên và Trần Thuần giúp đỡ, khi đông người thì Ôn Tửu cũng đích thân ra tiếp khách, bà chủ cũng phải kiêm luôn cả tiếp tân. Bên phía trạm chuyển phát nhanh thì do Viên Tam Viên phụ trách, giờ đây lượng công việc cũng rất bận rộn. Ai cũng muốn gửi đồ về cho người thân của mình. "Em gái xinh đẹp này, khách sạn của các cô cũng khá phết đấy. Làm ở đây chắc lương cao lắm nhỉ?" Một gã đàn ông nhìn khá ưa nhìn nhưng lại mang dáng vẻ dâm dê vừa đi theo Trần Thuần đi làm thẻ vừa bắt chuyện. "Mỹ nhân à, đi với anh không?" "Dù em làm việc ở đây cũng rất tốt, nhưng anh cũng không tầm thường đâu nhé. Anh là dị năng giả cấp 3 đấy, lại còn là hệ hỏa nữa cơ!" "Anh khác mấy tên hệ thủy, hệ mộc vô dụng đó, dị năng hệ hỏa có sát thương mạnh lắm!" Gã vừa nhìn Trần Thuần chằm chằm vừa nói: "Nói trắng ra là anh rất mạnh." "Em đi theo anh, đảm bảo không thiệt đâu." Gã này nhìn mặt mà bắt hình dong. Tuy Ôn Tửu cũng rất xinh, nhưng người đẹp nhất ở quầy tiếp tân lại là Trần Thuần, nên gã cứ nghĩ cô chính là bà chủ khách sạn. Trần Thuần đúng là rất xinh đẹp, thuộc dạng đại mỹ nhân quyến rũ mị hoặc. Dù cô chỉ cao hơn 1m50, chưa tới 1m60, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng chút nào đến thần thái yêu kiều ấy. Thân hình của cô cũng cực kỳ gợi cảm. Vì thế gã đàn ông dê xồm kia mới nhắm vào cô. "Em là bà chủ khách sạn này à? Hay là theo anh đi, chúng ta cùng quản lý chỗ này, thế nào?" "Nói cho em nghe nhé, ở thời mạt thế thế này mà có được một khách sạn thần kỳ thế này, còn sở hữu cả kho vật tư khổng lồ, thì cũng nguy hiểm lắm đấy." "Nhưng nếu em đi với anh, anh có thể bảo vệ em, giữ an toàn cho toàn bộ tài sản của em." Trần Thuần đang cười thì sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng, cô nhìn gã đàn ông đó chằm chằm: "Anh còn muốn làm thẻ không?" Gã làm như không nghe thấy, vẫn cứ sán tới định giở trò, rõ ràng đây là lần đầu tiên hắn đến khách sạn Ôn Tửu. Trước khi đến, hắn đã nghe nói bà chủ khách sạn là một cô gái họ Trần. Đúng lúc thấy Trần Thuần cũng họ Trần, lại là người đẹp nhất ở quầy, hắn bèn tự cho là đúng. Hắn tưởng rằng nếu chiếm được Trần Thuần, thì chẳng phải mình sẽ trở thành "chồng của bà chủ" sao? Thế thì cả khách sạn và kho vật tư đồ sộ này cũng sẽ là của hắn? Ở cái thời đại hỗn loạn này, hắn có thể dựa vào đó để bá chủ thiên hạ. Ánh mắt của hắn nhìn Trần Thuần tràn đầy tính chiếm hữu, lại còn là kiểu ánh mắt ghê tởm khiến người ta chỉ muốn tránh xa. Nếu hắn chiếm được "bà chủ", hắn thậm chí còn định hứa cho cô làm "chính thất", sau này dù có bao nhiêu đàn bà đi nữa cũng sẽ không lay chuyển được vị trí của cô. Trần Thuần lạnh lùng nhìn hắn, khuôn mặt xinh đẹp vốn đầy mê hoặc giờ lạnh lẽo tới mức khiến người ta run sợ. "Mỹ nhân, em không có hứng thú hả? Anh thấy mình cũng khá đẹp trai đấy chứ." "Mà thật ra, đàn ông đẹp trai không quan trọng bằng bản lĩnh. Anh là dị năng giả cấp 3 đó, bây giờ loại người này hiếm lắm đấy." Trần Thuần đáp thẳng: "Không có hứng thú." Chưa nói đến việc cô đã có chồng, dù có độc thân đi nữa thì cũng không đời nào cô để mắt tới cái gã dê xồm này. Hắn còn định giở trò sàm sỡ, nếu không có Viên Nhị Viên chắn giùm mấy lần thì hắn đã đụng được vào người cô rồi. Thôi được, thực ra với thân thủ của cô, hắn cũng chẳng chạm được đâu. "Mỹ nhân, đừng có phũ thế chứ..." Gã vừa nói vừa giơ tay định túm lấy cô, kết quả là bị cô hất tay ra. Sắc mặt hắn lập tức sa sầm: "Cô đừng có mà được voi đòi tiên! Cô đẹp như vậy chẳng phải là để phục vụ bọn đàn ông như tôi sao..." "Bốp..." Trần Thuần tát thẳng vào mặt hắn, không để hắn nói tiếp câu sau, rồi lạnh lùng túm cổ áo lôi thẳng ra ngoài. "Khách sạn chúng tôi không hoan nghênh loại người như anh." Giọng cô chẳng hề khách khí, cực kỳ khó chịu với loại người như hắn. Trang Tuấn bị kéo ra ngoài thì sững người. Dù hắn không cao tới 1m80 nhưng cũng cao tầm 1m75, lại là dị năng giả nên thân hình khá vạm vỡ. Tức là một người đàn ông cao 1m75, nặng hơn 60 ký, vậy mà lại bị một cô gái chỉ cao tầm 1m50, chưa tới 40 ký, lôi ra khỏi khách sạn như một bao rác. "Con đàn bà thối..." Trang Tuấn bị kéo ra ngoài liền giận sôi máu. Từ sau khi thức tỉnh dị năng, hắn chưa bao giờ phải chịu nhục thế này. Vậy mà con đàn bà thối tha này lại khiến hắn mất hết mặt mũi. Trần Thuần hoàn toàn lơ hắn, kéo hắn ra khỏi cửa rồi ném mạnh ra xa, thật sự ném cả một gã đàn ông đi được mấy mét. Sức cô không hề nhỏ, người sáu mấy ký còn nhẹ với cô chán. Cô từng nhấc vật nặng mấy trăm ký còn được cơ mà. "Biến khỏi khách sạn chúng tôi. Loại người như anh không được chào đón ở đây." Trần Thuần lạnh lùng nói. "Con đàn bà thối..." Trang Tuấn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô mà chẳng còn chút cảm giác gì ngoài cơn giận sôi trào. "Cô đi chết đi cho tôi... đồ đàn bà thối..." Trang Tuấn gào lên rồi tung ra một quả cầu lửa bằng dị năng hệ hỏa về phía cô.