Trần Ôn Tửu đứng trên hành lang tầng tám của khách sạn, ánh mắt dịu dàng nhìn dòng người dưới phố bắt đầu đông đúc hơn chút.
Cũng không uổng công cô cùng những dị năng giả khác từ căn cứ Nam Phương đã dọn sạch phần lớn nguy hiểm ở thành phố F.
Những con tang thi cấp cao và động thực vật biến dị đều là do cô, Hạ Túy, Tần Hân... cùng nhau rà soát một lượt, sau đó liên lạc với căn cứ để phối hợp tiêu diệt.
Hiện tại, dù trong F thị vẫn còn tang thi, nhưng đa số là loại không có cấp độ, hoặc chỉ mới cấp 1. Với người bình thường, chúng cũng không còn là mối đe dọa quá lớn.
Dù là người không có dị năng, nhưng những người dân ở các căn cứ chính quy đều được huấn luyện cùng đội ngũ chính phủ, nên đối phó với tang thi cấp 1 cũng không quá khó khăn.
Trần Ôn Tửu chống cằm lên lan can hành lang tầng tám, nhìn đám đông bên dưới đi qua đi lại, rồi lấy điện thoại do hệ thống cấp phát ra kiểm tra dữ liệu sau màn hình.
Là quản lý khách sạn, tất nhiên cô không thể lúc nào cũng ngồi ở quầy lễ tân.
Giao diện hệ thống hậu trường chỉ có mình cô mới truy cập được, cả máy tính ở quầy hay chiếc điện thoại được phân phát này đều có quyền truy cập.
Điểm tích lũy hiện giờ vẫn rất khả quan.
Trần Ôn Tửu liếc nhìn chỉ số độ nổi tiếng, quả thật đã đạt đến mức có thể mở khóa tầng hai.
Yêu cầu mở khóa phòng nghỉ tầng hai là độ nổi tiếng 40 và 5000 điểm tích lũy.
Điều kiện như vậy xem ra cũng dễ thôi.
Trước giờ cô chưa mở, chủ yếu vì bận việc, điểm tích lũy phần lớn đều đem đi rút thăm.
Trần Ôn Tửu nhấn mở khóa phòng nghỉ tầng hai, khoảng nửa tiếng nữa là có thể sử dụng được.
Đồ đạc trong phòng nghỉ vẫn cần phải rút thăm để lấy.
May là dạo này tích được kha khá điểm, cô có thể rút thêm nhiều thẻ nội thất hơn.
Cô vui vẻ dùng 16800 điểm rút thăm, một lần rút 1000 thẻ, cuối cùng cũng lấy được bộ nội thất cơ bản nhất.
"Chậc, toàn là nội thất cấp 1 với cấp 2." Trần Ôn Tửu xem thẻ nội thất vừa rút được, chất lượng đúng là rất bình thường.
Ngoài thẻ nội thất, cô còn rút được cả thẻ nhân viên.
Trần Ôn Tửu mở thẻ nhân viên ra, vừa thấy dáng người quen thuộc trên đó liền lập tức trợn trắng mắt: "Lại là nhân viên robot nữa hả?"
Cô nhấn vào thẻ nhân viên, ngay sau đó một hình dáng tròn trịa lù lù xuất hiện trước mặt cô, một chú robot gấu trúc cao 1m5, tên là Viên Nhất Viên.
"Chào buổi chiều, quản lý-" Gấu trúc máy Viên Nhất Viên lễ phép chào cô.
"Ừ, chào buổi chiều, Viên Nhất Viên." Trần Ôn Tửu uể oải đáp lại.
"Đi thôi, xuống tầng dưới nào." Cô dẫn Viên Nhất Viên xuống dưới bằng thang máy, rất nhanh đã đến tầng một.
"Oa... lại thêm một con gấu trúc nữa kìa!" Một vị khách quen của khách sạn nhìn thấy Viên Nhất Viên đi theo sau lưng Trần Ôn Tửu thì ngạc nhiên reo lên.
Nhìn lại quầy lễ tân phía sau, thấy đang đứng sẵn một chú gấu trúc máy khác là Viên Nhị Viên, anh ta mới nhận ra hai con này không phải một.
Nhất là, Viên Nhị Viên còn cao hơn Viên Nhất Viên đến tận mười phân lận.
"Quản lý ơi, bất ngờ phát hiện ra chị lùn ghê á." Vị khách kia lỡ miệng thốt lên.
Bước chân của Trần Ôn Tửu khựng lại, cô quay đầu nhìn khách bằng ánh mắt vô cùng bất lực.
Cô cao 1m55 thì sao chứ? Chiều cao này ở vùng Quỳnh Nam của cô là rất bình thường đấy nhé!
Ở đảo Quỳnh, mấy người cao mét sáu, mét bảy là hàng hiếm đấy! Thậm chí cô cao 1m55 còn tính là cao đó, đa số chỉ cao tầm 1m4 mấy, hoặc mới chạm ngưỡng mét rưỡi thôi!
Trần Ôn Tửu liếc nhìn vị khách cao gần 1m8 kia một cái đầy khinh thường, rồi dẫn Viên Nhất Viên vào nhà ăn.
"Viên Nhất Viên, từ giờ cậu cứ làm việc ở nhà ăn nhé." Cô dặn.
"Vâng, tôi sẽ ghi nhớ." Viên Nhất Viên đáp.
"Oa oa... Quản lý Trần ơi, đây là nhân viên phục vụ mới hả? Gấu trúc á!" Mấy vị khách đang ăn trong nhà ăn hò reo vui sướng khi thấy Viên Nhất Viên.
Khách sạn này thật quá đỉnh, có hẳn hai chú gấu trúc máy, đúng là khiến người ta phải ganh tị!
Phải biết rằng, dù thời mạt thế chưa đến thì công nghệ của họ cũng đã rất phát triển rồi, đủ loại robot liên tục ra mắt, nhưng robot hình gấu trúc thì vẫn vô cùng hiếm hoi.
Ai mà không biết gấu trúc quốc bảo được yêu thích cỡ nào chứ?
Nhưng robot gấu trúc vẫn luôn thuộc dạng sản phẩm giới hạn. Theo nguyên tắc "càng hiếm càng quý" các công ty chế tạo robot cũng không sản xuất hàng loạt loại này.
Thế nên đến năm 2099. gấu trúc vẫn là "đỉnh lưu quốc dân" mỗi lần xuất hiện là lại khiến dân tình phát cuồng.
Trần Ôn Tửu thật ra chẳng rõ mấy chuyện đó.
Cô đơn giản chỉ vì bản thân thích gấu trúc thôi.
Khi thiết kế hình dáng cho các robot, cô chọn luôn hình gấu trúc rồi không đổi nữa.
Dù cô đã mua rất nhiều skin khác nhau cho robot, nhưng vẫn không nỡ thay.
Lúc nào cũng để tụi nó dùng hình gấu trúc.
Chủ yếu là cô thích ôm ấp mấy em Viên Nhất Viên, Viên Nhị Viên, Viên Tam Viên.
Dù thân hình bọn chúng có to lớn, nhưng lại không cứng như gấu trúc trưởng thành ngoài đời, mà mềm mại như gấu trúc con.
Rua cực kỳ đã tay, ôm ngủ cũng vô cùng dễ chịu.
"Gấu trúc..." Bé Kiều Na vừa nhìn thấy Viên Nhất Viên là mừng rỡ hẳn lên.
Trước đây bé thích Viên Nhị Viên, nhưng Viên Nhị Viên rất bận, suốt ngày đứng ở quầy lễ tân hoặc trạm chuyển phát nhanh, nên bé hiếm khi được tiếp xúc.
Giờ nhìn thấy Viên Nhất Viên ở nhà ăn, bé liền vui vẻ chạy tới.
"Xin hãy cẩn thận." Viên Nhất Viên rất linh hoạt đỡ lấy bé Kiều Na đang lao đến, đợi bé đứng vững rồi còn dịu dàng nhắc: "Đừng lao tới như vậy nhé, ngã là đau lắm đó."
"Gấu trúc ơi!" Kiều Na ôm chầm lấy thân hình tròn vo của nó, ờ thì, gấu trúc tròn quay như này làm gì có cái "eo" để mà ôm.
"Thưa quý khách, tôi phải làm việc rồi, có thể đừng làm phiền tôi được không?" Viên Nhất Viên nhẹ nhàng nói.
"Nana, đừng quấy rầy..." Kiều Lâm nhìn thấy chữ "Viên Nhất Viên" in bằng lông trắng trên ngực nó, hơi khựng lại rồi nghiêm túc nói: "Đừng làm phiền đồng chí Viên Nhất Viên làm việc."
Không biết nó là nam hay nữ, nên anh đành gọi là "đồng chí" cho chắc.
Kiều Na cũng không phải kiểu trẻ con bướng bỉnh. Dù rất thích gấu trúc, nhưng sau khi được Viên Nhất Viên dỗ dành, lại thêm ba dặn dò, bé đã chịu buông ra.
"Gấu trúc ơi, con thích chú lắm!" Kiều Na bày tỏ.
"Cảm ơn vì đã thích tôi." Viên Nhất Viên cảm ơn, rồi thân hình tròn trĩnh béo ú của nó lại nhanh nhẹn lướt qua từng bàn, bắt đầu làm việc.
Trần Ôn Tửu nhìn cảnh Viên Nhất Viên được chào đón nồng nhiệt mà: "..."
Quả nhiên, dù là mạt thế, Viên Nhất Viên và Viên Nhị Viên vẫn cứ hot rần rần.
Không biết khi nào mới rút trúng được Viên Tam Viên nữa, đến lúc đó trong khách sạn sẽ có ba chú gấu trúc máy, càng thu hút khách hơn nữa.