Phòng y tế trong khách sạn của Ôn Tửu vẫn rất hữu dụng.
Dù không thể so với dị năng giả hệ trị liệu, những người có thể chữa lành cực nhanh, nhưng số lượng dị năng giả trị liệu cấp cao thì ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay.
Chưa kể, dị năng giả trị liệu vốn đã rất hiếm, so với các hệ khác thì càng quý.
Thế nên, phòng y tế của khách sạn Ôn Tửu vẫn là một nơi rất đáng giá.
Cũng có một số dị năng giả hệ Thủy hoặc hệ Mộc biết chữa trị, nhưng số đó cũng ít, và hiệu quả chữa trị của họ cũng không thể bằng hệ trị liệu chuyên biệt.
Quan trọng nhất là giờ đây phần lớn dị năng giả đều chỉ ở cấp 1 hoặc cấp 2, cấp 3 đã là hiếm, cấp 4 lại càng hiếm hơn nữa.
Mà trong số những người đạt đến cấp 3 hay 4 đó, chưa chắc đã có người mang dị năng hệ trị liệu, Thủy hay Mộc.
Vì vậy, hiệu quả chữa trị đương nhiên không thể mạnh được.
Nói hơi lan man rồi.
Triệu Bình Xuyên được điều trị trong phòng y tế, sau nửa tiếng, khi thuốc mê hết tác dụng, thì anh đã tỉnh lại.
"Bình Xuyên, anh thấy sao rồi?"
Mộ Lan Lan thấy anh mở mắt, lập tức lao đến hỏi dồn dập:
"Có thấy khó chịu chỗ nào không? Anh có đói không?"
Nhìn dáng vẻ lo lắng của vợ, Triệu Bình Xuyên mỉm cười, an ủi cô:
"Không sao đâu, vết thương cũng không nặng lắm."
"Giờ anh có thể xuống giường chưa?"
Thực ra anh ngất đi là do thuốc mê. Giờ tỉnh rồi, chắc là có thể cử động được rồi?
Đúng lúc ấy, Tần Hân vừa bước vào thì nghe được câu đó.
Cô liếc qua kiểm tra sơ rồi xác nhận:
"Vết thương của anh không nặng, lại không phải ở chân. Giờ tỉnh rồi thì có thể đi lại nhẹ nhàng."
"Thật vậy à? Vậy cảm ơn bác sĩ nhiều!"
Triệu Bình Xuyên vui vẻ nói lời cảm ơn.
Mộ Lan Lan cũng rất cảm kích, hai vợ chồng không ngừng cảm ơn Tần Hân rồi rời khỏi phòng y tế, đi về phía nhà hàng tìm đồng đội.
Trong nửa tiếng Triệu Bình Xuyên nằm mê man, nhóm dị năng đội Phi Lam đã lái xe ra ngoài tiêu diệt thêm một đợt tang thi, rồi quay lại khách sạn đổi điểm.
Họ căn đúng giờ anh tỉnh dậy nên đã đợi sẵn ở nhà hàng.
Thấy anh đến, cả nhóm vội vàng vây quanh hỏi han:
"Anh Bình Xuyên, cảm thấy thế nào rồi? Còn khó chịu chỗ nào không?"
"Anh Bình Xuyên ăn gì chưa? Có muốn ăn chút gì không?"
"Anh Bình Xuyên à, món cà ri trứng mới ra anh chắc là không ăn được đâu, vậy thì ăn sandwich nhé."
Câu cuối là do Tạ Vũ Nguyễn nói ra.
Cô nhớ người bị thương không nên ăn cay, dù món cơm trứng cà ri này không hẳn là món cay xé lưỡi, nhưng vẫn mang vị cay nồng đặc trưng.
Triệu Bình Xuyên chắc không ăn được đâu nhỉ?
Triệu Bình Xuyên nghe vậy liền nuốt nước miếng:
"Anh thấy mình vẫn ăn được mà."
Cơm trứng cà ri, chỉ nghe tên thôi đã thèm rồi!
Trước tận thế, anh vốn là người rất mê món cà ri.
Hồi đó, cả anh và Mộ Lan Lan đều có công việc ổn định, lương bổng tốt, hay dành dụm tiền đi ăn ở các nhà hàng Đông Nam Á nổi tiếng.
Anh mê cà ri đến thế, hôm nay giữa tận thế mà còn có cơ hội ăn cà ri, chẳng lẽ vì bị thương mà bỏ qua sao?
"Nhưng mà bệnh nhân không nên ăn đồ cay mà?" Tạ Vũ Nguyễn thắc mắc.
"Để anh hỏi bác sĩ Tần thử xem sao."
Triệu Bình Xuyên dứt khoát, dù Tần Hân không cho ăn, anh cũng muốn tìm cách thuyết phục.
Nghe câu hỏi của anh, Tần Hân hơi ngớ người:
"Cơm trứng cà ri hả? Là món của đầu bếp nhà hàng bên mình đúng không? Ăn được mà."
Cô rất tin tưởng tay nghề của đầu bếp Hạ.
Người ta là "tu giả hệ ẩm thực" món ăn làm ra không chỉ thơm ngon mà còn ẩn chứa linh khí, có thể có hiệu quả hỗ trợ trị liệu, hồi phục thể lực.
Nên cô chẳng thấy lý do gì để cấm ăn cả.
Triệu Bình Xuyên nghe vậy thì mừng rỡ cảm ơn rối rít, rồi chạy sang nhà hàng gọi ngay một phần cơm trứng cà ri để ăn.
Tạ Vũ Nguyễn ngồi bên nhìn anh ăn, mắt lại liếc về bảng thực đơn trong nhà hàng, trên đó vẫn chỉ có "sandwich thịt nguội" và "cơm trứng cà ri".
Thật sự quá đơn điệu.
Cô nảy ra ý muốn tám chuyện với chị chủ nên chạy ra quầy lễ tân, chống cằm thủ thỉ với Ôn Tửu:
"Chị chủ à, chị không thấy nhà hàng mình có đúng hai món thì hơi đơn điệu sao?"
"Đầu bếp Hạ giỏi vậy, món gì cũng làm được. Sao lại chỉ có hai món?"
"Cho dù chưa làm thêm món chính, thì ít nhất cũng có thể có nước ép, nước ngọt hay gì đó chứ?"
"À... em không nói thì chị cũng quên mất luôn."
Ôn Tửu chợt nhớ ra, trong đống thẻ mà cô rút được còn có cả "Một tách trà" và "Nước chanh" mà cô chưa từng lấy ra dùng.
Ôn Tửu hỏi:
"Vậy em muốn uống trà hay nước chanh?"
"Có trà và nước chanh luôn hả?"
Tạ Vũ Nguyễn mắt sáng rỡ.
Cô vừa ăn xong hai phần cơm trứng cà ri, đúng là đang thấy khát, không ngờ thật sự có nước để uống luôn?
"Ừ, chị có cả trà và nước chanh."
Ôn Tửu mở hệ thống, lục lại trong kho, đúng thật là có kha khá thẻ "trà" và "nước chanh".
"Thế trà là trà gì? Trà xanh, hồng trà hay trà hoa?" Tạ Vũ Nguyễn tò mò hỏi.
"Là trà xanh." Ôn Tửu đáp.
Cô rút được toàn bộ là trà xanh, chưa có thẻ nào là hồng trà hay trà hoa cả.
Nếu muốn mấy loại đó chắc phải tiếp tục mở khóa thêm thẻ thực đơn mới hoặc thẻ nước uống.
Tạ Vũ Nguyễn thở dài:
"... Vậy thôi, cho em một ly nước chanh nhé."
"Có nước chanh hả?"
Đúng lúc có mấy người từ nhà hàng đi ra hóng gió, nghe cô nói thế thì hí hửng bu lại:
"Nguyễn Nguyễn, chị chủ, thật sự có nước chanh hả?"
Ôn Tửu: "... Có."
"Vậy cho em một ly với!"
Thế là, không chỉ Tạ Vũ Nguyễn mà cả nhóm dị năng Phi Lam đều được phát mỗi người một ly nước chanh.
Mỗi người uống một ngụm đều thấy sảng khoái cực kỳ.
Nước chanh có vị chua chua ngọt ngọt, cực kỳ kích thích vị giác và giúp giải ngấy sau khi ăn cơm trứng cà ri.
Rất thích hợp làm đồ uống tráng miệng.
"Aaa- cảm giác sống lại rồi ấy."
Tạ Vũ Nguyễn uống một hơi hết một phần ba ly nước chanh rồi thở ra nhẹ nhõm, cảm thán:
"Nước chanh này ngon quá trời luôn, còn ngon hơn cả mấy loại nước ngọt em từng uống nữa."
"Không có ga mà vẫn mát, vẫn ngon. Không phải đồ uống có gas mà vẫn dễ chịu quá trời."
"Chị chủ ơi, em có thể uống thêm vài ly nữa không?"
"Đúng rồi đó, chúng tôi muốn tích trữ sẵn vài ly mang đi, sau này đi làm nhiệm vụ cũng có nước ngon để uống!"
"Chị chủ ơi, thêm nữa đi mà!"