Chương 24: Mì Tôm Càng (1)

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:50

"Chị chủ à, đồ ăn trong tiệm chị vẫn còn ít quá, nếu có thêm vài món nữa thì tuyệt." Một khách quen bên căn cứ Nam Phương góp ý với Trần Ôn Tửu. "Bọn tôi sẽ cố gắng cải thiện thêm nhé." Trần Ôn Tửu mỉm cười đáp. "Ưm, đội trưởng, cái sandwich này ngon quá trời luôn." Nghiêm Tây Vân cắn một miếng sandwich, vui vẻ quay sang Hoa Đình Quân nói. Hoa Đình Quân gật đầu. Trước tận thế, anh từng đi du học vài năm, lúc đó ăn nhiều nhất là các món kiểu Tây như hotdog, sandwich, pasta... Vì nhà họ Hoa thuộc tầng lớp khá cao trong xã hội, nên những món ăn anh từng thưởng thức đều thuộc hàng đỉnh cao, vậy mà không ngờ món sandwich ở cái nhà hàng nhỏ này lại khiến anh ngạc nhiên đến vậy. Hoa Đình Quân có thể khẳng định: đây là chiếc sandwich ngon nhất anh từng ăn. Dù món này đơn giản, cách làm cũng chẳng cầu kỳ, nhưng so với các món cao cấp mà anh từng thưởng thức thì vẫn ngon hơn rất nhiều. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là sandwich ngon hơn ẩm thực Hoa Hạ, mà là do tay nghề người nấu quá xuất sắc. "Không chỉ sandwich ngon đâu nha, món cơm cà ri trứng cuộn này cũng đỉnh lắm á." Một cô gái xinh đẹp ngồi cạnh hào hứng nói. "Tôi vẫn thích sandwich hơn, tôi không hợp vị cà ri cho lắm." Nghiêm Tây Vân nhăn mặt. "Giờ rồi còn kén cá chọn canh?" Trần Mạt quay sang liếc cậu một cái. "Đúng đó, thời này mà còn chê đồ ăn à?" Trần Lệ cũng phụ họa theo chị gái mình. Bị cặp chị em sinh đôi này công kích, Nghiêm Tây Vân chỉ còn cách im lặng quay mặt đi, quyết định tập trung ăn cho yên thân, không dây vào hai bà chị này nữa. Trần Mạt và Trần Lệ nhìn nhau cười khúc khích, tiếp tục ăn ngon lành phần cơm cà ri của mình. Trần Ôn Tửu nhìn đám khách mới, chợt nghĩ ngợi gì đó rồi lén lấy điện thoại ra rút thẻ. Cô không tin hôm nay mình không rút ra được món ăn mới! Lần rút mười thẻ đầu tiên, cô nhìn hàng loạt món đồ như hộp sinh thái, phao hình con vịt, nước giặt, nút bịt tai ngủ, xà phòng... mà chỉ biết câm nín. Trong đám đó còn có vài món trùng nhau. Cô lại rút thêm một lần mười thẻ nữa, lần này thì ra nào là ly trà còn nửa, truyện tranh, nước chanh, gối ôm... Các món như hộp cứu thương, tạp chí, phấn thơm, bộ đồ ăn, gấu bông, báo... , tất cả 15 món vật phẩm thường trong thẻ xoay, cô đã có đủ bộ. Trần Ôn Tửu nhìn bàn tay run run, cô đã rút đến một trăm lần, vậy mà chỉ toàn ra vật phẩm phổ thông. Đừng nói đến thẻ món ăn, ngay cả thẻ nội thất cũng chưa thấy đâu! Cô cắn răng rút thêm một phát 100 thẻ nữa, lần này rốt cuộc cũng ra được thẻ nội thất, mà còn là thẻ nội thất cho nhà hàng. Chỉ dùng được trong khu vực nhà hàng, ví dụ như thẻ cô vừa rút được là bàn ghế ăn, để khách có chỗ ngồi dùng bữa. Trần Ôn Tửu dở khóc dở cười, thẻ món ăn của cô rốt cuộc khi nào mới ra? Toàn là thẻ nội thất, giỏi thì cho cô cái thẻ nâng cấp nhà bếp cấp 3 đi! Cuối cùng, cô đã rút đến 500 lần, tiêu tốn hơn 80. 000 điểm, mới rút ra được một thẻ món ăn. [Mì Tôm Càng]: Món mì thanh đạm kết hợp với tôm chiên giòn mới ra lò, thêm trứng hấp siêu mềm mịn. Món tủ của tui! Trần Ôn Tửu nhìn phần mô tả món ăn, khẽ nhướng mày, món này nghe thôi đã thấy ngon rồi? Mà cô tin tay nghề của Hạ Túy, chắc chắn món này không làm cô thất vọng. Cô lập tức dùng thẻ món ăn rồi nói với Hạ Túy một tiếng. "Hử? Có món mới à?" Hạ Túy nghe xong liền mở tủ nguyên liệu, quả nhiên thấy bên trong đã xuất hiện các nguyên liệu để làm Mì Tôm Càng. Ví dụ như tôm, gia vị và bột mì. "Lát nữa viết tên món mì vào thực đơn nhé." Hạ Túy nói với cô. Trần Ôn Tửu giơ tay làm dấu OK, hào hứng đáp: "Làm cho em một tô trước đi!" Dạo gần đây cô đã ngán đến tận cổ sandwich và cơm cà ri trứng cuộn rồi, giờ đang cần món mì này đổi khẩu vị đây. Hạ Túy mỉm cười nhìn cô, rồi gật đầu. Muốn làm mì tôm thì trước tiên phải chuẩn bị phần mì. Hạ Túy là kiểu đầu bếp theo chủ nghĩa hoàn mỹ, nên mì cũng phải tự nhào bột, tự kéo sợi, như vậy chuẩn bị sẽ hơi mất thời gian. Nhưng anh không ngại, nhờ vào kỹ thuật tu luyện nấu ăn và thiết bị hiện đại, mấy bước này đều dễ dàng. Ví dụ như việc ủ bột đáng lý mất nửa tiếng đến một tiếng, nhưng anh có thể dùng trận pháp nấu ăn hoặc cho vào máy ủ bột, chỉ cần một phút là xong. Trong lúc chờ ủ, Hạ Túy tranh thủ sơ chế tôm, tự tay bóc vỏ, rút chỉ lưng. Động tác của anh mượt mà chuẩn xác, nhanh nhẹn nhưng không hề lộn xộn. Chưa đầy hai mươi phút sau, một tô Mì Tôm Càng đã được bưng ra đặt trước mặt Trần Ôn Tửu. "Nếm thử đi." Hạ Túy mỉm cười nói. "Ừm ừm!" Trần Ôn Tửu hớn hở gật đầu, cầm đũa gắp một miếng tôm chiên tempura bỏ vào miệng. Bên ngoài lớp bột giòn tan, dù đặt trên mặt nước dùng vẫn giữ được độ giòn. Bên trong là phần thịt tôm mềm mịn, không hề bị khô hay bở, thịt tôm dai giòn, thơm lừng, cực kỳ hấp dẫn. Trần Ôn Tửu ăn hết con tôm chiên rồi mới húp thử miếng nước súp. Vị thanh ngọt dịu nhẹ, hoàn toàn không phải loại mì nước luộc bình thường, mà là mì nước hầm từ nước xương cao cấp. Dù nhìn như trong suốt, nhưng lại cực kỳ đậm đà, sợi mì dai dai có độ đàn hồi, ăn một miếng là thấy ghiền. Khi Trần Ôn Tửu đang "xì xụp" ăn mì một cách ngon lành thì khách trong nhà hàng bắt đầu chú ý. "Chị chủ đang ăn gì thế kia?" "Mì hả? Chị chủ ăn mì sao?" "Mì đó có bán không? Nhà hàng có món mì mới à?" "Chị chủ, cho em một tô mì giống vậy được không?" Nhìn Trần Ôn Tửu ăn ngon lành quá mức, mọi người bắt đầu nuốt nước miếng rào rào. Rõ ràng vừa mới ăn xong mà giờ lại thấy đói tiếp. Mì Tôm Càng nhìn hấp dẫn quá, họ không cưỡng lại nổi! Trần Ôn Tửu nghe khách gọi, vừa nhai mì vừa gật đầu: "Có đấy, quán vừa thêm món mới, Mì Tôm Càng." "18 điểm một tô." "Đầu bếp Hạ, cho em một tô Mì Tôm Càng!" "Cho tôi một tô nữa!" "Đầu bếp Ha... !" Cả đám khách kéo nhau ùa đến đặt món, ai cũng muốn được ăn thử món mì thơm lừng mà chị chủ vừa ăn.