Đồ Dao, Tô Yến và Toàn Phong không ở lại căn cứ Nam Phương quá lâu, vì họ biết tình hình ở căn cứ quê nhà vẫn vô cùng nguy hiểm.
Sau khi cầu viện với các cấp cao ở căn cứ Nam Phương xong, họ tranh thủ từng phút đi giết tang thi, thu thập thêm nhiều thứ để đổi lấy điểm, rồi dùng điểm mua thực phẩm gửi về cho đồng đội ở căn cứ cũ.
Cũng từ lúc này, các khách trọ mới biết hóa ra khách sạn Ôn Tửu không chỉ thu mua xác tang thi và tinh hạch, hoặc xác/tinh hạch của động thực vật biến dị, mà còn thu mua được đủ loại đồ đạc khác.
Ví dụ như: kim loại phế thải, giấy tờ bỏ đi, xe hư, đồ điện gia dụng cũ... đúng kiểu thu mua ve chai luôn.
Kim loại, xe cộ phế thải thì đầy ngoài đường; còn mấy đồ điện gia dụng bỏ đi, giấy tờ, sách vở cũng chẳng hiếm.
Giá các món phế phẩm thì khá thấp: sách vở, giấy tờ, kim loại phế thải, đồ điện cũ, được tính theo ký, mỗi ký đổi được 1 điểm.
Xe cộ bỏ đi thì dao động từ 5000 đến 10. 000 điểm mỗi chiếc, tùy thuộc vào tình trạng và hiệu năng còn lại.
Nhưng dù là như vậy, lượng điểm có thể đổi được cũng vẫn rất đáng kể.
Trong lúc căn cứ Nam Phương chuẩn bị khởi hành cứu viện cho Quỳnh Nam, thì ba người Tô Yến, Đồ Dao và Toàn Phong vẫn bận bịu không ngừng.
Vì để những người thân quen ở căn cứ quê nhà có đồ ăn sống sót, họ phải cố hết sức gom góp tất cả những gì có thể đổi điểm.
Một ngày nọ, Tạ Vũ Nguyễn không nhịn được mà hỏi:
"Chị chủ, em thắc mắc thật, mấy thứ mà khách sạn chị thu như vậy... thực sự có giá trị à?"
"Em hiểu việc thu tinh hạch, nhưng xác tang thi, với cả mấy món đồ bỏ đi đó nữa, thu về làm gì cơ chứ?"
Tất nhiên, những món đó sau khi bỏ vào ô nhập hàng thì đều biến mất, nên cô nghĩ chắc cũng có thứ gì đó giống như năng lực không gian.
Nhưng mấy món đó... cuối cùng dùng để làm gì mới được?
"Đương nhiên là có ích rồi." Trần Ôn Tửu mỉm cười trả lời.
"Ví dụ như xác tang thi hay xác động thực vật biến dị, sau khi được thanh lọc có thể chế thành phân bón hoặc đất dinh dưỡng."
"Loại phân bón này có thể giúp mọi người trồng trọt."
"Phù hợp với môi trường hiện tại của các em."
Tạ Vũ Nguyễn nghe xong trợn to mắt kinh ngạc:
"Chị chủ, thật vậy sao?"
"Chị nói thật á? Giờ mà vẫn có được loại đất và phân bón có thể trồng cây trong môi trường hiện tại à?"
Lục Vân Tình ở bên cạnh cũng tò mò ghé lại hỏi.
"Có thể có, nhưng hiện tại khách sạn chị chưa bán đâu."
Trần Ôn Tửu cười cười.
Ban đầu cô cũng thắc mắc tại sao hệ thống khách sạn lại thu mấy thứ đó, sau mới biết, hệ thống có thể xử lý chúng, rồi đem bán lại cho khách khác.
Xác tang thi hay xác động thực vật biến dị sau khi xử lý sẽ loại bỏ hết virus, rồi làm thành vật liệu trồng trọt.
Còn mấy thứ khác thì tái chế thành vật dụng tiếp tục dùng được.
"Vậy chị chủ, chừng nào mới có thể mua được những thứ đó ạ?" Tạ Vũ Nguyễn háo hức hỏi.
"Chị không biết nữa." Trần Ôn Tửu lắc đầu: "Mọi người thấy đó, hiện tại khách sạn còn chưa mở dịch vụ lưu trú mà."
"Thất vọng ghê á..."
Tạ Vũ Nguyễn và Lục Vân Tình cùng lúc làm mặt ỉu xìu, hai cô thật sự rất muốn có được thứ gì đó để trồng trọt.
Giờ đa số đất và nguồn nước đều đã bị virus tang thi ô nhiễm, rất nhiều người từng thử trồng rau trồng lúa nhưng đều thất bại.
Nghe nói khách sạn Ôn Tửu có giải pháp, ai ngờ vẫn chưa bán, đúng là thất vọng toàn tập.
"Yên tâm đi, không lâu nữa đâu." Trần Ôn Tửu cười trấn an.
"Không lâu là bao lâu ạ?"
"Chị cũng không chắc nữa."
Dù thất vọng nhưng hai cô gái vẫn đầy nhiệt huyết, tiếp tục đi thu gom thêm đồ để đổi điểm.
Trần Ôn Tửu nhìn mọi người ai cũng có tinh thần, cô liếc qua bảng điều khiển của khách sạn: mức độ nổi tiếng đã lên đến 30, điểm tích lũy thì khỏi phải nói, rất nhiều.
Phải biết, ba người Tô Yến, Đồ Dao và Toàn Phong vì muốn gửi đồ ăn về cho căn cứ quê nhà, đã cố gắng hết sức đi đổi điểm.
Sau khi đổi được điểm thì mua một đống đồ ăn, rồi lại gửi hết về, toàn bộ số điểm gần như tiêu sạch trong khách sạn.
Nhờ vậy, Trần Ôn Tửu kiếm được kha khá, chỉ tiếc là độ nổi tiếng chưa tăng nhanh bằng, nếu không có khi đã mở được tầng hai rồi.
Trước mắt, cô quyết định mở khóa khu ghế sofa tầng một.
Vốn dĩ sảnh tầng một cũng có khu tiếp khách hoặc nghỉ ngơi, bây giờ đã có thể mở rồi.
Chỉ cần 30 điểm danh vọng và 1200 điểm tích lũy là đã có thể sắm một bộ ghế sofa cực kỳ êm ái.
Một bộ gồm: 1 sofa dài, 1 sofa đôi, 2 sofa đơn, 1 bàn trà, 1 máy nước nóng lạnh, và 1 tủ đựng trà cùng cốc chén.
Trần Ôn Tửu xem xét kỹ thì thấy ở khu nghỉ này chỉ có máy nước và trà cụ thôi, còn bánh ngọt hoặc đồ ăn kèm thì chưa có.
Sau khi mở khóa khu ghế sofa sảnh tầng một xong, cô nhìn bộ sofa mềm mại mà rất muốn lại nằm thử.
Nhưng tiếc là cô đang trực lễ tân, không thể rời khỏi vị trí.
"Bác sĩ Tần- Bác sĩ Tần-"
Trần Ôn Tửu ló đầu khỏi quầy lễ tân, gọi với vào phòng y tế.
"Gì vậy?" Tần Hân từ bên trong nghi hoặc bước ra.
"Bác sĩ Tần, chị ra trông quầy giúp em một chút nha? Em muốn đi nghỉ tí thôi-"
Trần Ôn Tửu làm nũng nói.
Tần Hân mặc áo blouse trắng bước ra, cười khẽ nhìn cô:
"Quầy chị thỉnh thoảng cũng bận lắm, em nghĩ chị có thời gian trông quầy cho em hả?"
Tần Hân tựa người vào khung cửa phòng y tế, tay đút túi áo nói:
"Hay là em thử xem có rút được nhân viên lễ tân không?"
Rút được nhân viên lễ tân á?
Trần Ôn Tửu nghe xong cảm thấy có lý, cô rút được cả đầu bếp lẫn bác sĩ rồi, thì chắc cũng có thể rút được nhân viên quầy chứ?
Huống hồ cô vừa mở khu nghỉ sảnh xong, có khi thật sự đã đủ điều kiện để rút thêm người rồi.
Nghĩ đến đây, tay cô lại ngứa ngáy muốn rút thẻ ngay lập tức.
Ai có thể cưỡng lại sức hút của việc rút thẻ cơ chứ?
Ít nhất Trần Ôn Tửu là không thể.
Dù rút ra đa phần toàn là đồ dùng thông thường, nhưng cô tin với năng lực "nạp tiền" của mình, chắc chắn có thể rút được nhân viên mới.
"Chị nói cũng có lý đó! Để em thử rút xem có ra nhân viên không."
Trần Ôn Tửu hào hứng đáp.
Tần Hân nhìn cô phấn khích mà chỉ biết bật cười lắc đầu.
Dù Trần Ôn Tửu đã hơn hai mươi rồi, nhưng trong mắt Tần Hân cô vẫn giống một cô bé con.
Không tự chủ được mà luôn muốn cưng chiều, nuông chiều cô ấy.
Ai bảo khi mới quen nhau, Trần Ôn Tửu vẫn chỉ là một cô gái ngây ngô vừa bước ra khỏi cổng trường chứ?
Giờ đây, trong lòng Tần Hân, cô vẫn là một "em gái nhỏ" non nớt đáng yêu.