Ôn Tửu nói với Trần Thuần:
"Nhân viên trong khách sạn, chỉ cần đang ở trong khuôn viên là có thể sử dụng dịch vụ miễn phí, tất nhiên là có thể tắm nước nóng luôn rồi."
"Nhưng này, chỉ được tắm sau khi hết ca nhé. Trong giờ làm việc thì đừng nghĩ đến chuyện tắm táp gì cả."
Trần Thuần nghe vậy liền cười nói:
"Biết rồi, biết rồi-"
"Vậy để em thông báo với khách việc phòng tắm đã mở nha."
"Ừ." Ôn Tửu gật đầu, rồi cúp máy.
Lúc này cô quay nhìn về phía phòng nghỉ bên kia thang máy, khách từ phòng nghỉ vừa bước ra cũng nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi.
"Chị ơi, giờ phòng tắm có thể dùng được rồi đúng không?" Giang Viện hí hửng chạy tới hỏi: "Trong đó còn có suối nước nóng thật hả?"
Giang Viện rất ngạc nhiên khi một khách sạn nhỏ thế này lại có cả suối nước nóng.
Nhưng nghĩ lại thì, khách sạn này thần kỳ đến mức nào cũng chẳng lạ nữa rồi.
Xuất hiện giữa tận thế, có đồ ăn ngon, có thể gửi và nhận chuyển phát nhanh, như thế là quá thần rồi.
Giờ thêm suối nước nóng nữa thì... có gì lạ đâu?
"Trời ơi, em lâu lắm rồi chưa được tắm đàng hoàng, lần này nhất định phải tắm cho đã đời!"
Giang Viện phấn khởi nói.
Giang Thư cũng tò mò hỏi:
"Chị Ôn, giá cả bên phòng tắm tính thế nào vậy?"
Ôn Tửu liếc nhìn điện thoại trong tay, rồi ngẩng đầu mỉm cười:
"Phòng tắm tầng hai sẽ tính phí theo từng dịch vụ."
"Ví dụ: tắm đứng và tắm ngồi thì chỉ cần 20 điểm/lượt. Nhưng nếu muốn ngâm suối nước nóng thì là 500 điểm/lần, mỗi lần chỉ được 30 phút."
"Nếu muốn chọn từng loại nước suối khác nhau thì sẽ tính thêm phí riêng, mỗi loại là 500 điểm."
Cô cười tít mắt nhìn hai chị em Giang gia:
"Các em có muốn thử trải nghiệm không?"
Sau đó, cô giới thiệu cụ thể công dụng của suối trầm hương cũng như bốn loại suối khác mà cô rút được.
Tắm đứng, tắm ngồi rẻ vì chỉ giúp làm sạch cơ bản, kiểu chỉ tắm rửa cho sạch bẩn ngoài da.
Còn suối nước nóng thì mới có hiệu quả đặc biệt.
Thực ra, ở khu tắm đứng và tắm ngồi, Ôn Tửu cũng đã chuẩn bị sẵn... xà bông.
Chính là loại mà trước đây cô rút được rất nhiều.
Loại xà bông này có thể dùng gội đầu, tắm rửa và thậm chí giặt quần áo, ba công dụng trong một.
Cô rút được cả trăm bánh, nên mang hết ra để khách dùng thử.
Nghe giới thiệu xong, hai chị em đều rất hào hứng.
"Vậy tụi em đi tắm liền đây! Em thật sự chịu hết nổi rồi."
Giang Viện vừa cười vừa nói.
Dù là người miền Tây Nam, nhưng cũng thuộc vùng khí hậu ấm, từ trước tận thế cô đã quen tắm mỗi ngày.
Vậy mà sau tận thế, mười ngày nửa tháng, thậm chí mấy tháng cũng chưa chắc được tắm, mà có tắm thì cũng chỉ là lau qua cơ thể, không được thật sự sạch sẽ.
Cô đã quá sức chịu đựng rồi.
Sau khi cảm ơn Ôn Tửu, Giang Viện kéo theo chị gái đi thẳng về phía phòng tắm.
Nam nữ chia phòng rất rõ ràng, nhưng Giang Viện vẫn không nhịn được mà nghển cổ nhìn về phía cửa phòng tắm nam.
"Chị nói xem, phụ nữ có thể vào phòng tắm nam không?"
Cô hỏi, có phần lo lắng nếu có kẻ ý đồ xấu trà trộn vào khu tắm của người khác giới thì sao?
Giang Thư nhướng mày:
"Em cứ thử đi."
Giang Viện thấy có lý, liền bước đến cửa phòng tắm nam, thử đẩy cửa, không mở được.
"Thử quẹt thẻ xem?" Giang Thư gợi ý.
Giang Viện lấy thẻ thông tin của mình ra quẹt vào đầu đọc, vẫn không mở.
Một giọng máy móc vang lên từ hệ thống:
"Vui lòng, khách nữ không vào khu phòng tắm nam."
Giang Thư tò mò hỏi tiếp:
"Vậy... người bị rối loạn nhận thức giới tính thì sao? Họ nhận mình là giới tính khác thì phải vào khu của giới đó à?"
Giọng máy móc đáp:
"Xin hãy yên tâm. Hệ thống sẽ phân biệt rõ trên thẻ thông tin, đảm bảo họ sẽ được vào đúng khu vực phù hợp với bản thân."
Giang Viện càng nghe càng thấy thú vị, nhưng bị Giang Thư kéo đi:
"Thôi nào, chẳng phải em đang nói ngứa ngáy khó chịu sao? Mau vào tắm đi."
Giang Thư vừa nói vừa đưa thẻ ra quẹt cửa.
"Tít... Hoan nghênh quý khách."
Vào trong rồi, Giang Viện mới trả lời:
"Em chỉ là tò mò thôi mà. Ai bảo chỗ này thần kỳ quá làm chi!"
Vừa nói, cô vừa nhìn dãy tủ đồ trong phòng thay đồ:
"Trong mỗi tủ đều có sẵn áo choàng tắm và khăn sạch luôn hả?"
Giang Thư mở tủ thử sau khi quẹt thẻ, lấy ra áo choàng và khăn, chuẩn bị thay đồ.
"Em không tính thay đồ đi tắm à?" Cô hỏi, rồi đóng tủ lại.
Lúc đó, cô bỗng nghe một dòng thông báo bất ngờ:
Tủ thay đồ có chức năng tự động giặt và khử trùng quần áo bẩn.
Thậm chí còn hơn cả máy giặt ngoài phòng nghỉ!
Giang Thư cũng ngạc nhiên không kém.
Nhưng nghĩ tới việc sau khi tắm xong sẽ có đồ sạch để mặc, cô cảm thấy rất vui.
Hai chị em rảo bước sang khu tắm đứng.
Trước cửa có máy tính phí, quẹt thẻ mới mở được nước.
Cả hai cùng vào, phát hiện bên trong mỗi buồng tắm đều có cửa riêng, không phải kiểu công cộng trống trải như nhà tắm công cộng bình thường.
Họ chọn một buồng tắm rồi bước vào.
Giang Viện mở vòi hoa sen làm ướt người, liếc nhìn chiếc xà bông trên giá, rồi quay sang than:
"Trong này chỉ có mỗi cục xà bông này thôi hả? Không có thứ gì khác sao?"
"Cái này dùng được cả tắm, gội, giặt quần áo nữa đấy." Giang Thư nhìn mẩu giấy giới thiệu dán bên cạnh rồi lắc đầu.
"Cục xà bông này lợi hại ghê..."
"Có đồ mà dùng là tốt lắm rồi."
Giang Thư không buồn phản ứng với màn càm ràm của em gái.
Theo cô, khách sạn đã chuẩn bị thì chắc chắn hiệu quả của nó không tệ.
"Em cũng chỉ nói vậy thôi mà."
Dù miệng nói vậy nhưng Giang Viện vẫn ngoan ngoãn cầm lấy xà bông gội đầu, tắm rửa.
"Lát nữa có ngâm suối không?"
Cô hỏi.