Chương 39: Tống Ngọc Được Đồng Đội Tìm Thấy

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:49

Tống Ngọc nghe thấy tiếng người gọi bên ngoài, dù rất nhỏ nhưng cô vẫn nhận ra đó là giọng đội trưởng của đội dị năng mà cô tham gia. Tống Ngọc mừng rỡ đến phát khóc, cố sức mở cửa kho ngân hàng, vừa mở ra đã thấy những gương mặt quen thuộc của các đồng đội xuất hiện trước mắt. "Tống Ngọc... !" Cô còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị một vòng tay rộng lớn ôm chầm lấy, mũi cô tràn ngập một mùi hương quen thuộc mà lại có chút xa lạ. "Tống Ngọc, em không sao thì thật tốt quá rồi..." Tống Ngọc sững người, giọng nói quen thuộc ấy vang lên bên tai khiến đầu óc cô trống rỗng. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh ta... anh ta... Phong Mặc, tại sao anh lại ôm cô? Dù Phong Mặc rất xúc động, nhưng chỉ ôm một lúc rồi nhanh chóng buông ra, nắm lấy vai cô kiểm tra từ trên xuống dưới, xem cô có bị thương hay gặp chuyện gì không. "Đội trưởng..." Tống Ngọc ngẩn người. Cô thật sự chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô chỉ mới trốn trong kho mấy hôm thôi mà? Sao cảm giác như mình đã xuyên không sang thế giới khác vậy? Nếu không thì vị đội trưởng lạnh lùng xưa nay sao lại nhiệt tình với cô như vậy? "Tống Ngọc, em bình an vô sự thật sự tốt quá rồi!" "Cái con nhỏ Lương Mỹ Hàn đó, dám giở trò hại em. May mà đội trưởng ra tay kịp thời, xử lý cô ta rồi đá khỏi đội luôn." "Tống Ngọc, em sao rồi? Có đói không? Đây, tụi chị có để dành đồ ăn cho em nè." Tống Ngọc quay sang nhìn những người còn lại, không hiểu hỏi: "Lương Mỹ Hàn bị đuổi khỏi đội rồi?" "Không chỉ đuổi, tôi còn đánh cho một trận." Một cô gái trong đội bước lên đáp. Con nhỏ Lương Mỹ Hàn đó dám giở trò hại Tống Ngọc, trong khi đội trưởng Phong Mặc rõ ràng là thích Tống Ngọc, sao có thể tha cho nó được? Phong Mặc không đánh phụ nữ, nhưng để người khác đánh thay thì lại là chuyện khác, phụ nữ đánh phụ nữ là hợp lý. "Mà chỉ đơn giản tống cổ cô ta đi thì nhẹ tay quá. Theo tôi thì nên xử luôn cho rồi." Một đồng đội khác hậm hực nói. "Cô ta định giết Tống Ngọc đấy, mà chúng ta chỉ đuổi đi, đánh vài cái, đúng là quá rẻ cho cô ta rồi!" Nếu không phải Tống Ngọc gặp may, nếu không phải Phong Mặc biết được tin và dẫn người đến cứu, có lẽ âm mưu của Lương Mỹ Hàn đã thành công rồi. Nếu Tống Ngọc thật sự chết... thì trừng phạt như thế quá nhẹ. "Một mạng đổi một mạng mới công bằng." Tống Ngọc nhíu mày, hỏi: "Lương Mỹ Hàn... tại sao lại muốn giết em?" Cô thật sự không hiểu. Cô đã làm gì đắc tội với Lương Mỹ Hàn? Nghe cô hỏi, mọi người không hẹn mà cùng quay nhìn đội trưởng. Phong Mặc: "..." "... Là... là vì anh." Phong Mặc cuối cùng cũng cất tiếng, giọng khàn khàn, mang theo chút áy náy. "Cô ta ra tay với em... là vì anh. Xin lỗi..." Tống Ngọc ngẩn ra: "Hả?" "Trời ơi! Còn không rõ hả? Lương Mỹ Hàn thích đội trưởng, mà đội trưởng lại thích em! Cô ta nghĩ nếu em biến mất, đội trưởng sẽ quay sang thích cô ta." Một đồng đội không nhịn được phải nói thẳng ra. Tống Ngọc: "... Đội trưởng... thích em?" Cô hoàn toàn chết lặng. Cô thật sự không nghĩ Phong Mặc lại có tình cảm với mình. Thích cô... điểm nào cơ chứ? "Thật ra, Lương Mỹ Hàn ra tay với Tống Ngọc... cũng chưa chắc chỉ vì đội trưởng." Một người khác bổ sung. Tên của Tống Ngọc giống hệt một trong tứ đại mỹ nam cổ đại, mà nhan sắc của cô thì đúng là không phụ cái tên đó, đẹp đến mức kinh diễm. Gương mặt như vậy không chỉ khiến người khác yêu thích mà cũng dễ sinh lòng ghen ghét. Người ta thường nói ai cũng yêu cái đẹp, cả nam lẫn nữ đều thích nhìn trai xinh gái đẹp. Có không ít cô gái thậm chí còn thích nhìn gái đẹp hơn cả trai. Nhưng cũng có một số người, cực kỳ đố kỵ với những ai xinh đẹp hơn mình. Lương Mỹ Hàn chính là kiểu người như vậy. Cô ta không cam lòng khi Tống Ngọc xinh đẹp hơn, lại còn được Phong Mặc thích, vì thế muốn trừ khử cô. Biết được lý do thật sự, Tống Ngọc im lặng không nói nên lời. "Dạo gần đây em thế nào? Có đói lả ra không?" Phong Mặc dịu dàng hỏi, rồi đưa cho cô một chai nước: "Uống chút nước đi." Anh là dị năng giả hệ thủy và kim, nước trong chai là do anh dùng dị năng tạo ra, tinh khiết, sạch sẽ, không có mầm bệnh hay tạp chất. Tống Ngọc nhận lấy, khẽ cảm ơn, rồi nói: "À đúng rồi, em bị tang thi cấp 2 đuổi tới kho này, con tang thi đó giờ sao rồi?" "Yên tâm, đội trưởng giết rồi." Có người trả lời. Con tang thi đó có thể dễ dàng bắt được Tống Ngọc thật, nhưng trước mặt Phong Mặc thì không có cửa, nhất là khi anh đang trong tâm trạng lo lắng tột độ vì cô. Nó bị anh tiêu diệt rất nhanh. "Để em kể cho mọi người nghe, mấy hôm trốn trong kho, em không phải ngồi không đâu nha..." Tống Ngọc vừa uống nước, vừa líu lo kể về "kỳ ngộ" của mình. Cô kể chuyện nhặt được tờ rơi khách sạn, có thẻ thông tin, rồi từ đó dịch chuyển đến Khách sạn Ôn Tửu, mọi thứ đều kể lại chi tiết cho đồng đội nghe. "Khách sạn Ôn Tửu? Trời, không ngờ em lại đến được đó thật!" Mấy người còn lại nghe xong cũng hết sức ngạc nhiên. Căn cứ Đông Phương của họ thực ra cũng đã nghe tin từ lâu rồi, vì có người thân ở căn cứ Nam Phương. Người thân ở căn cứ Nam biết đến khách sạn, đã bắt đầu gửi đồ ăn, thuốc men cho gia đình ở căn cứ khác, nhờ đó tin tức mới lan truyền khắp nơi. Người sống ổn rồi thì bắt đầu nhớ tới gia đình, cố gắng kiếm điểm mua đồ rồi gửi về cho người thân. Chính nhờ những chuyến gửi đồ đó mà tin tức về Khách sạn Ôn Tửu lan truyền khắp thế giới hậu tận thế. Chỉ là vì giao thông tê liệt, từ căn cứ khác muốn đến căn cứ Nam Phương không hề dễ dàng, nên ở Đông Phương vẫn chưa có nhiều người tới đó. Dù vậy, căn cứ đã cử một đội dị năng đi trước, chỉ là không phải đội của Phong Mặc. Ai mà ngờ, chính người trong đội họ, Tống Ngọc, lại là người may mắn đến được nơi đó trước tiên, mà lại còn là trong tình thế bị dồn đến đường cùng. "Nè, đây là mấy món em đổi từ khách sạn về." Tống Ngọc hào hứng lấy từ không gian ra nào sandwich, nào cơm trứng cà ri, cả mì tôm càng. Cô gần như dọn sạch kho tiền ngân hàng, đổi được rất nhiều điểm, rồi đem điểm đi mua một đống đồ ăn. Nếu không vì dung lượng không gian có hạn, có lẽ cô đã đổi toàn bộ điểm thành đồ ăn hết rồi. Thôi thì cũng đành, cô còn phải dùng điểm để thi thoảng ghé lại phòng nghỉ khách sạn ngủ mấy tiếng nữa mà.