Chương 34: Phòng Nghỉ (2)

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:49

Tại một thành phố nằm ở ranh giới giữa tỉnh G và tỉnh bên cạnh, Trần Ôn Tửu tay cầm trường đao lững thững bước đi trên con đường đổ nát. "Mình là quản lý khách sạn, tại sao lại phải đi giết tang thi chứ?" Trần Ôn Tửu vừa đi vừa lầm bầm mắng hệ thống. Cô thật sự không hiểu sao mình lại phải ra ngoài làm chuyện nguy hiểm này. Thế nhưng hệ thống hoàn toàn chẳng có phản hồi gì, giống như đang chơi một game offline vậy, nó chỉ biết đưa ra nhiệm vụ, còn những lời than phiền của cô thì chẳng buồn quan tâm. Nhớ đến nhiệm vụ mới nhận được sau khi mở khóa khu nghỉ hôm nay, Trần Ôn Tửu tức đến muốn chửi thề. Cô thật sự cạn lời. Theo như hệ thống nói, muốn thu hút thêm khách đến khách sạn, thì bản thân cô, với tư cách là quản lý, cũng phải chủ động ra ngoài "làm ăn". Giờ đây, Trần Ôn Tửu đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần, lại thường xuyên đấu tay đôi với Hạ Túy, sức chiến đấu ngày càng mạnh. Trong tình hình như thế, nhiệm vụ hệ thống giao tất nhiên cũng không phải loại không thể hoàn thành. Vừa hay bây giờ trong khách sạn đã có Viên Nhất Viên và Viên Nhị Viên hỗ trợ, cô cũng có thể rảnh tay một chút, rời khỏi khách sạn ra ngoài săn giết tang thi. Trên đường đi, cô không ngừng lầm bầm mắng chửi, tay cầm đao lướt qua từng con phố, lùng sục đám tang thi. Vũ khí của cô là một thanh trường đao, chính xác là kiểu đao Đường. Cô thích cảm giác chém và bổ, chứ bảo cô dùng kiếm thì thật sự không quen tay cho lắm. Trần Ôn Tửu tiếp tục truy tìm dấu vết tang thi, vừa đi vừa chém giết. Nơi này nằm ở rìa tỉnh G, giáp tỉnh lân cận. Dù không cách căn cứ Nam Phương quá xa, nhưng do nằm ở khu vực hẻo lánh nên tang thi chưa từng bị càn quét triệt để như ở thành phố F. Ở đây, tang thi vẫn còn rất nhiều, thậm chí còn có không ít sinh vật đột biến, độ nguy hiểm cao hơn nhiều. Lý do cô chọn đến nơi này để giết tang thi, một phần cũng vì muốn làm sạch bớt khu vực, giúp cho những người sống sót có thêm cơ hội sinh tồn. "Anh định làm gì?!" Trần Ôn Tửu vừa giết xong một con tang thi cấp 2, đang moi tinh hạch và cất xác vào không gian lưu trữ, thì đột nhiên nghe thấy tiếng một phụ nữ tức giận vang lên. "He he, anh định làm gì, chẳng lẽ cô em không hiểu sao?" một giọng đàn ông nghe vô cùng ghê tởm vang lên. "Trùng Phong, anh dám làm gì tôi, Trùng Dục nhất định sẽ không tha cho anh!" người phụ nữ hét lên đầy phẫn nộ. "Trùng Dục? Gã đó mất tích nửa tháng rồi, cô còn trông mong gì hắn quay lại cứu cô à?" "Trùng Phong! Tôi là chị dâu anh!" người phụ nữ gào lên. "Cô không phải chị dâu tôi, Trùng Dục đâu có tư cách làm anh tôi chứ?" "Trùng Phong, buông tay... !" Trần Ôn Tửu nhíu mày khi nghe đoạn hội thoại đầy ám muội ấy. Cô vội chạy đến thì thấy một người đàn ông đang giở trò với một phụ nữ sắc sảo, liền không nói không rằng tung một cú đá bay hắn ra xa. "Bốp... !" Tên đàn ông đó bị cô đá văng lên chiếc xe bỏ hoang bên đường, phát ra một tiếng va chạm lớn. "Khụ khụ..." gã bị đá không nhẹ, dù chưa đến mức chết ngay nhưng rõ ràng đã bị thương. "Đứa nào xen vào chuyện của người khác?!" Trùng Phong ôm ngực đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nhìn người đã đánh hắn. Nhưng khi thấy Trần Ôn Tửu, ánh mắt hắn lập tức trở nên dâm tà: "Hóa ra là một cô em xinh đẹp." "Tôi không thù dai vụ cô đánh lén đâu, chỉ cần cô chịu làm bạn gái tôi là được rồi." hắn nhìn cô đầy thèm khát. Trần Ôn Tửu tuy không cao, chỉ tầm 1m55, nhưng vóc dáng nhỏ nhắn, dung mạo thanh tú dễ nhìn, cộng thêm khí chất xuất thần nhờ tu luyện, càng khiến cô trở nên quyến rũ. Trùng Phong vừa nhìn thấy cô liền nghĩ ngay đến chuyện chiếm hữu, giống hệt cách hắn nhìn người chị dâu vừa bị hắn ép buộc kia. "Thu lại ánh mắt dơ bẩn đó của anh đi, nếu không tôi không ngại móc luôn nó ra." Trần Ôn Tửu lạnh lùng nói, ánh mắt đầy chán ghét. Trùng Phong hoàn toàn không cảm nhận được sát khí từ cô, dù cô đang cầm đao trong tay, hắn vẫn không hề xem cô là mối đe dọa. "Đừng nói mấy lời đáng sợ như vậy chứ, mỹ nhân thì nên nói chuyện dễ nghe chút." hắn vừa nói vừa cười. Nói thật thì Trùng Phong không phải quá xấu, nhưng cũng chẳng có gì gọi là đẹp trai, gương mặt rất đỗi tầm thường. Thế nhưng hắn lại cố tình ra vẻ mình là "soái ca cực phẩm" biểu cảm làm màu đến phát khiếp, khiến Trần Ôn Tửu muốn nôn. "Trùng Phong!" người phụ nữ kia chặn trước mặt cô, che chắn cho Trần Ôn Tửu. Trần Ôn Tửu cao 1m55, còn người phụ nữ này cao tầm 1m68, dù dáng người gầy gò nhưng đứng đó đã đủ che lấp cô hoàn toàn. Thấy cô ta chắn trước Trần Ôn Tửu, mặt Trùng Phong càng hiện rõ sự đê tiện: "Lộ Lộ, đừng vội. Cô rồi cũng sẽ là người của tôi thôi." Người phụ nữ tên Lộ Lộ nhìn hắn đầy căm ghét: "Trùng Phong, nếu anh dám làm gì, đợi Trùng Dục trở lại, tôi nhất định sẽ nói với anh ấy!" "Trùng Dục?" Trùng Phong cười khẩy: "Tôi nói rồi mà, hắn mất tích nửa tháng rồi, chắc chắn chết rồi." "Lộ Lộ, cô còn trẻ như vậy, theo tôi thì mới sống tốt được." "Cô nên hiểu rằng, mạt thế là thế giới ăn thịt người. Nếu không ngoan ngoãn theo tôi, cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu." Lộ Lộ cắn chặt môi, cô thật sự không muốn khuất phục. Người cô yêu chỉ có Trùng Dục, ngoài anh ấy ra, bất kỳ kẻ nào khác cũng đừng hòng chạm vào cô. "Lộ Lộ, nếu có tôi bảo vệ, cô sẽ là của mình tôi. Còn nếu không có tôi, không biết sẽ bị bao nhiêu kẻ khác giày vò đâu." Trùng Phong hạ giọng đầy đe dọa. Đúng là, thế giới mạt thế tàn khốc như vậy. Phụ nữ xinh đẹp nhưng không có khả năng tự vệ, thật sự chẳng có mấy ai có kết cục tốt. Lộ Lộ là một người đẹp sắc sảo, nhưng không có dị năng, cũng chẳng yếu đuối, chỉ là cô không thể đấu lại những gã đàn ông lực lưỡng, lại còn có dị năng. Cô hiểu rất rõ, nếu không có Trùng Dục bảo vệ, cô sẽ rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm. Nhưng cô không muốn sống kiểu nhục nhã đó. "Lộ Lộ, đừng quên là cô còn có con gái đấy." Trùng Phong nhắc khẽ. Sắc mặt Lộ Lộ lập tức vặn vẹo: "Trùng Phong, nếu anh dám động đến Du Du, tôi có chết cũng không tha cho anh!" "Haha, tôi chỉ thích cô thôi. Con nhóc Du Du mới mười mấy tuổi, chưa phát triển, tôi không có hứng thú." Trùng Phong cười đểu. "Ực..." Ngay khi Lộ Lộ đang phẫn nộ, còn Trùng Phong cười đầy đắc ý, một thanh trường đao xuyên thẳng qua ngực hắn. Hắn lập tức câm lặng. Sao lại thế này... Tại sao mình lại không hề cảm thấy gì cả?