Chương 50: Nhiệm Vụ Mới

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:47

"Cái hệ thống chết tiệt này đang giở trò gì vậy hả?" Ôn Tửu đứng trên hành lang tầng ba, không kìm được mà gào lên trong đầu. Sau khi mở khóa phòng tắm tầng hai, cô phát hiện độ hot và điểm tích lũy của khách sạn đã đủ điều kiện để mở tiếp khu phòng nghỉ tầng ba. Cô định tiến hành mở khóa luôn. Ai ngờ đâu, hệ thống khách sạn lại giở trò! Nó đột nhiên đưa ra một cái nhiệm vụ quái gở gì đó, phải hoàn thành xong thì mới cho tiếp tục mở khóa cơ sở vật chất. Cô nhìn dòng thông báo nhiệm vụ mới kèm hình phạt thất bại mà tức đến nghiến răng nghiến lợi. Nếu hệ thống có hình thể, chắc chắn cô sẽ đập cho một trận ra trò, không đánh cho nát ra thì không hết giận! [Thông báo cập nhật hệ thống khách sạn: Thân gửi quản lý, do thế giới hoạt động của khách sạn đã thay đổi, hệ thống tiến hành mở rộng nghiệp vụ, đồng thời cập nhật quy tắc mới. Ưu đãi khai trương: Tầng một và tầng hai của tòa chính mở khóa dễ dàng. Từ tầng ba trở đi, cần hoàn thành nhiệm vụ mới có thể mở khóa. ] [Nhiệm vụ chính tuyến: Hãy giúp loài người tái thiết thế giới, kết thúc thời kỳ mạt thế. Hình phạt khi thất bại: Hệ thống khách sạn hủy liên kết, quản lý bị xóa toàn bộ tài sản, tu vi bằng 0, vận may bằng 0, tuổi thọ bằng 0... Phần thưởng khi hoàn thành: Tu vi tăng vọt, trực tiếp phi thăng. ] Ôn Tửu: "..." "Cmn cái hệ thống rác rưởi!" Cô không kìm được mà chửi thề luôn. Nó đã ném cô đến thế giới tận thế này để làm bà chủ khách sạn, giờ còn thêm mấy cái hình phạt nghe thôi đã thấy muốn lật bàn. Tài sản bị xóa thì thôi đi, tu vi mất cũng tạm chịu, nhưng xóa cả tuổi thọ là sao? Chẳng khác nào... thất bại là chết. Cô thật sự muốn hét lên chửi nó vài ngàn câu nữa, nhưng có thể làm gì đây? Từ lúc bị ép xuyên tới thế giới này, cô nào có quyền lựa chọn gì. Ôn Tửu vô cùng bất lực, mở bảng quản lý hệ thống khách sạn lên, trước mắt là một loạt nhiệm vụ. Muốn mở khóa phòng 301 và 302 ở tầng ba, bắt buộc phải hoàn thành các nhiệm vụ được giao. Ví dụ như, giúp kết thúc thời kỳ mạt thế này. Giúp thế giới này nghiên cứu ra vắc-xin chống lại virus zombie, khôi phục sự phồn thịnh đã mất. Ôn Tửu thật sự muốn đập đầu vào tường, cô học ban xã hội! Hệ thống nghĩ kiểu gì mà giao cho cô việc nghiên cứu virus? Cô đâu phải dân sinh học, cũng chẳng học y. Cô biết cái khỉ gì chứ?! Cô vừa lầu bầu vừa quay xuống tầng, lướt mắt qua khu phòng tắm tầng hai nơi đang có thêm vài vị khách mới. Mà đúng ra lẽ ra cô phải vui vì lượng khách tăng, nhưng với cái hệ thống đáng ghét này thì niềm vui chẳng còn bao nhiêu. "Chị sao vậy?" Trần Thuần thấy Ôn Tửu mặt mày sa sầm thì vô cùng thắc mắc. Rõ ràng lúc nãy chị còn rất vui mà? Mới leo cầu thang có vài phút đã biến thành biểu cảm 'trời sập' rồi? Chẳng lẽ... cãi nhau với anh đầu bếp? Nhưng đầu bếp Hạ giờ còn đang bận trong bếp mà? "Có nhiệm vụ mới." Ôn Tửu đáp gọn. "Giờ em đã quen việc ở quầy tiếp tân rồi chứ?" Trần Thuần gật đầu: "Dù lượng khách hơi nhiều nhưng cũng không có gì quá khó, em xử lý được." "Vậy tốt." Ôn Tửu gật đầu: "Nếu mọi người lo được thì chị đi làm nhiệm vụ." Trần Thuần tò mò: "Nhiệm vụ của chị chẳng phải là quản lý khách sạn, tiếp đón khách à?" Ôn Tửu cười nhạt, vẻ mặt mỉa mai: "Không. Ngoài làm bà chủ, chị còn gánh trên vai trọng trách cứu cả thế giới." "Chị đi cứu thế giới đây." Trần Thuần: "..." Nhìn bóng lưng chị quản lý rời đi đầy tiêu sái, Trần Thuần nghiêng đầu khó hiểu. Họ từ thế giới khác đến đây mở khách sạn, vậy tại sao chị quản lý lại phải gánh luôn cả trọng trách "giải cứu thế giới" này chứ? Ôn Tửu chưa đi ngay, cô còn phải báo với Hạ Túy, người yêu cô một tiếng. Dù gì đây cũng là bạn trai của cô, rời khỏi khách sạn mà không nói gì thì không ổn, đặc biệt là khi không rõ bao giờ sẽ trở về. Cô ghé qua bếp, tranh thủ lấy ít đồ ăn, vừa lúc Hạ Túy đang bận rộn thái rau. Nghe cô nói sẽ ra ngoài làm nhiệm vụ, tay anh hơi khựng lại, rồi quay sang hỏi: "Lần này đi lâu không?" "Ừ." Ôn Tửu gật đầu. "Vậy em cứ đi đi." Hạ Túy đáp: "Đi đường cẩn thận. Nếu có chuyện gì không giải quyết được thì báo anh." Ôn Tửu lại gật đầu. Cô nhìn đống đồ ăn anh chuẩn bị sẵn, liền ghé lại hôn nhẹ lên má anh một cái rồi gom hết đồ cất vào nhẫn không gian. Nhẫn không gian của cô có sức chứa rất lớn, lần trước trở về cô đã dọn sạch sẽ nên giờ để đồ ăn thoải mái. Sau khi dặn dò nhân viên ai vào việc nấy, để khách sạn tiếp tục vận hành bình thường, Ôn Tửu mới rời khỏi khách sạn. Ra tới cửa, cô liền lấy phi kiếm ra, cưỡi lên bay vút lên trời. Dù vũ khí bản mệnh của cô là đao, nhưng đi đường thì cô vẫn thích cưỡi kiếm hơn, vì trông rất ngầu. Đang phi hành, Ôn Tửu mở bảng nhiệm vụ ra kiểm tra yêu cầu chi tiết. Muốn mở khóa phòng 301, thì cô phải giúp Lục Tựu Phong và đồng đội tiêu diệt một zombie biến dị cấp 5, và cứu sống toàn bộ nhóm này. Theo hệ thống ghi nhận, Lục Tựu Phong là nhân vật quan trọng của thế giới này. Nếu anh ta chết, thời gian kết thúc mạt thế sẽ kéo dài thêm. Ôn Tửu không hiểu rõ lắm, nhưng cô biết Lục Tựu Phong là anh em sinh đôi của Lục Lăng Phong. Cứu được anh ta thì cũng đáng. Đồng đội của anh ta đều là người tốt, nếu chết thì cũng rất tiếc nuối. Cứu được họ, cũng coi như tích chút công đức. Kiếm của Ôn Tửu lướt nhanh trên không trung, vừa ra khỏi không phận thành phố F thì ngay lập tức bị chim biến dị tấn công. Đó là những con chim bị zombie hóa, hoặc đột biến gen, chúng xem bầu trời là lãnh địa của mình, không cho phép ai xâm phạm. Ôn Tửu không sợ gì cả. Vừa cưỡi kiếm vừa rút trường đao, chém sạch đám chim cản đường. Nơi cô bay qua, chỉ toàn xác chim rơi lộp bộp dưới đất. Cô ngoái đầu lại nhìn, sau đó tiếp tục hướng thẳng về phía Trung tâm căn cứ. Lục Tựu Phong cùng đồng đội vốn đang trên đường từ trung tâm căn cứ tới căn cứ phương Nam, đoạn đường này vốn đã rất gian nan. Đám chim biến dị thật sự là một nỗi ám ảnh. Vì chưa từng gặp phải tờ rơi giới thiệu khách sạn, nên họ không biết gì về Ôn Tửu và khách sạn kỳ lạ kia, đương nhiên cũng không ai trở thành khách mới. Hiện tại, họ vẫn đang chật vật di chuyển. Ai ngờ đâu, khi đến thành phố C, họ lại gặp phải một con zombie biến dị cực kỳ mạnh, theo đánh giá sơ bộ thì ít nhất là cấp 4 trở lên.