Ngoài ra còn có chức vụ bảo vệ nữa, lương cũng từ 5. 000 đến 8. 000, chỉ là mức phụ cấp thêm là 300 công đức.
Mỗi nhân viên đều có sáu ngày nghỉ mỗi tháng, số ngày làm trong tháng thì tuỳ theo tháng đó có bao nhiêu ngày, nhưng nghỉ sáu ngày là cố định.
Trần Ôn Tửu thấy như vậy là quá hợp lý rồi. Chỉ cần nhân viên trong khách sạn ngày càng đông thì chuyện cho nghỉ sáu ngày mỗi tháng cũng không thành vấn đề.
Dù sao nhân viên đông thì việc xoay ca cũng dễ dàng hơn.
Nhìn vào bảng phúc lợi lương thưởng cho nhân viên, Trần Ôn Tửu đã hiểu tại sao Trần Thuần lại đến làm ở khách sạn cô.
Người này vừa nhìn đã biết không phải người bình thường, có thể đến khách sạn làm một lễ tân nho nhỏ, nhất định là nhắm vào công đức.
Là một tu sĩ, Trần Ôn Tửu đương nhiên hiểu rõ tầm quan trọng của công đức rồi.
Trần Thuần, chắc cũng là một tu sĩ cần công đức để tu luyện.
Trần Ôn Tửu nói rõ đãi ngộ lương bổng với Trần Thuần, mà cô nghe xong cũng rất hài lòng.
"Rất ổn rồi đấy chứ. Bao ăn ở, mọi tiêu dùng trong khách sạn đều miễn phí, chế độ này thật sự quá tốt." Trần Thuần gật đầu nói.
Dù bây giờ họ đang sống trong thời mạt thế, tiền bạc gần như không còn giá trị, nhưng đâu phải không thể rời khỏi đây sang thế giới khác tiêu xài.
Trần Ôn Tửu: "Nghỉ phép... là có thể quay lại thế giới gốc của mình à? Hoặc đi du lịch sang thế giới khác?"
Ban đầu khi thấy nhân viên có ngày nghỉ, cô còn hơi khó hiểu, đang ở mạt thế thì nghỉ đi đâu được chứ?
Không ngờ là có thể đi dạo ở thế giới khác, thậm chí về lại quê nhà?
Chế độ nghỉ phép này đúng là tuyệt vời thật!
Hệ thống khách sạn đúng là rất nhân tính. Dù sao cô cũng lớn lên trong thời đại hoà bình yên ổn, nếu phải sống mãi trong hoàn cảnh tận thế, cô nhất định sẽ mắc bệnh tâm lý.
Mỗi tháng nhân viên có sáu ngày để rời khỏi thế giới này thư giãn, đúng là cách bố trí hợp lý, ít ra không đến mức bị đè nén đến mức suy sụp.
"Mỗi tháng được nghỉ sáu ngày, thế này có hơi... quá tốt không?" Trần Thuần vừa xử lý công việc vừa trò chuyện với Trần Ôn Tửu.
"Bình thường nhân viên phục vụ nghỉ bốn ngày một tháng đã là tốt lắm rồi, vậy mà khách sạn chúng ta lại được nghỉ hẳn sáu ngày?"
"Còn chẳng khác nào nghỉ cuối tuần đều đặn luôn rồi đấy."
Phải biết rằng trước kia mấy công ty làm kiểu 007 hay 996 thì đến cả nghỉ cuối tuần còn chưa chắc có, vậy mà ở đây cam kết cho nghỉ đủ sáu ngày mỗi tháng.
Sau khi nhận việc, Trần Thuần làm việc cực kỳ tốt. Lúc đầu Trần Ôn Tửu còn nghĩ cô ấy ăn mặc như tiểu thư cổ đại thế kia chắc sẽ không biết dùng máy tính.
Ai ngờ khả năng sử dụng máy tính của cô ấy còn cao hơn cả mình. Có những thao tác mà chính Trần Ôn Tửu còn không hiểu cô ấy làm gì, đúng là tay nghề kỹ thuật cao thật. ...
"Mẹ, con thật sự không lừa mẹ đâu. Đống đồ ăn này là con tự đổi về đấy, dùng tinh hạch đổi ra."
Quách Dương nhìn mẹ mình, nghiêm túc giải thích.
Quách Nhược Lan nhìn thức ăn trong tay con trai, sắc mặt trắng bệch lộ rõ vẻ lo lắng:
"Con đừng tưởng mẹ không ra ngoài thì không biết gì. Bây giờ giá đồ ăn đắt đỏ lắm."
"Chỗ tinh hạch con tích cóp đó, đổi được từng này thật à? Mẹ nghe nói bây giờ một cái bánh mì thôi cũng phải vài chục đến cả trăm tinh hạch mới đổi nổi đấy."
Bà lo lắng con trai mình làm chuyện sai trái.
Dù là thời mạt thế, bà vẫn hy vọng con mình là người có đạo đức, không đi sai đường.
"Mẹ, con thực sự không làm chuyện xấu."
Quách Dương quả quyết, thấy mẹ vẫn chưa tin, cậu liền nắm lấy tay bà:
"Con đưa mẹ đi xem tận mắt."
Trong lúc xúc động, Quách Dương nắm tay mẹ, trong đầu nghĩ nếu có thể đưa mẹ đến thẳng khách sạn thì tốt biết bao, để mẹ thấy tận mắt mọi thứ ở đó, chứng minh cậu không nói dối.
Quách Nhược Lan còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy con trai nắm tay mình, tưởng con sốt ruột muốn giải thích.
Ai ngờ chớp mắt một cái, bà đã thấy khung cảnh trước mắt hoàn toàn khác.
Bà đang ở ngoài đường, rõ ràng vừa rồi còn ở trong nhà, nói chuyện với con trai, thế mà chớp mắt đã đổi không gian.
Quách Nhược Lan nhìn quanh, đây là một con phố rộng rãi, không có tang thi hay nguy hiểm gì. Trên đường lác đác vài người đi lại.
Bà ngạc nhiên phát hiện những người kia hoặc đang vừa đi vừa ăn sandwich, hoặc cầm theo mấy thứ mà bà cho là "rác rưởi", rồi ném vào một thứ trông giống thùng rác trước một toà nhà có vẻ như là khách sạn.
"Bíp... Đã tiếp nhận 339 cân kim loại phế thải, quy đổi thành 339 điểm tích lũy."
Một giọng máy móc lạnh lùng vang lên, người ném rác vào thùng khi nghe xong thì mặt rạng rỡ không giấu nổi niềm vui.
"339 điểm! Vậy là tôi có thể mua hơn 60 cái sandwich, hoặc 18 phần cơm cà ri trứng, hoặc 18 tô mì tôm càng!" Người đó vui vẻ nói.
Quách Nhược Lan nhìn chiếc sandwich con trai vừa đưa mình, lại nhìn sang người đang vui mừng kia, trong lòng muốn xác nhận xem "sandwich" mà người kia nói có giống như cái trong tay mình không.
"Mẹ à, chẳng phải mẹ không tin lời con sao? Vậy con đưa mẹ vào xem."
Quách Dương dắt mẹ bước vào khách sạn Ôn Tửu.
"Chào mừng quý khách."
Lễ tân Trần Thuần mỉm cười chào hai mẹ con vừa bước vào cửa:
"Xin hỏi hai vị cần dịch vụ gì?"
"Nếu là khách lần đầu tới, cần làm thủ tục nhập thông tin thì có thể để đồng chí Viên Nhị Viên dẫn đi làm."
"Nếu muốn gửi hàng thì rẽ trái, muốn ăn uống thì rẽ phải, nếu muốn nghỉ ngơi thì mời lên tầng hai."
Trần Thuần mỉm cười hướng dẫn.
Quách Dương nhìn mẹ mình rồi nói với Trần Thuần:
"Chúng tôi muốn làm thủ tục nhập thông tin trước."
Cậu lo cho mẹ lắm.
Biết được chiếc thẻ thông tin có thể cứu mạng vào lúc nguy cấp, cậu chỉ mong mẹ mình cũng có một chiếc, để sau này nếu có chuyện gì xảy ra thì có thể dùng nó thoát thân đến khách sạn.
Giờ đã đưa được mẹ tới đây, đương nhiên là phải tranh thủ làm thẻ ngay.
"A Dương à?"
Quách Nhược Lan bị con trai đẩy đi làm thủ tục, vẫn còn mơ hồ, cứ thế bị con trai dẫn tới trước mặt Viên Nhị Viên.
"Mời tới bên này để làm thủ tục nhập thông tin..."
Viên Nhị Viên lễ phép nói với bà.
"Hả? À, được..."
Dù vẫn còn rất mơ hồ, nhưng Quách Nhược Lan vẫn nghe theo lời hướng dẫn, bước từng bước hoàn thành thủ tục nhập dữ liệu.
"Quách Dương? Không phải cậu ở căn cứ phía tây à? Tỉnh S cách tỉnh G chúng tôi cả ngàn cây số đấy, sao cậu đưa được mẹ đến đây vậy?"
Chung Lương, một thành viên đội Phong Hành nổi tiếng từng nghe Quách Dương nói về "tính năng cứu mạng" của thẻ thông tin, ngạc nhiên hỏi.
Bà Quách rõ ràng là lần đầu đến khách sạn, nghĩa là chưa từng làm thẻ thông tin. Vậy mà Quách Dương có thể đưa mẹ từ S đến thẳng khách sạn ở căn cứ Nam Phương?