Chương 25: Mì Tôm Càng (2)

Tôi Kinh Doanh Khách Sạn Giữa Thời Mạt Thế

undefined 10-04-2026 06:39:50

"Con cũng muốn ăn mì!" Sau khi khám sức khỏe xong, vừa cùng ba mẹ đến nhà hàng, Kiều Na đã nhìn mọi người ăn Mì Tôm Càng mà không kiềm được, níu áo mẹ nũng nịu. "Ba ơi, con muốn ăn mì!" Kiều Na cũng kéo tay áo ba, làm nũng hết cỡ. Năm nay Kiều Na mới năm tuổi. Dù vì tận thế mà chín chắn hơn trẻ con cùng tuổi sống trong thời bình, nhưng vì được ba mẹ cưng chiều, cô bé vẫn giữ được đôi chút tính cách trẻ con. Quan trọng nhất là, bé biết rõ: ở nhà hàng này, con bé có thể ăn được đồ ăn ngon, thế nên mới có thể vô tư làm nũng như thế. "Na Na muốn ăn mì à?" Quan Nhã cúi đầu nhìn con gái nhỏ. Dù mới năm tuổi nhưng bé đã không còn má bánh như lũ trẻ bình thường, khiến cô càng thêm xót xa. Cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán con gái rồi dịu dàng nói: "Được rồi, cả nhà mình cùng ăn mì nhé." Kiều Lâm nhìn vợ con, mỉm cười để hai mẹ con tìm chỗ ngồi trước, còn mình thì đi gọi món. "Anh Kiều Lâm! Na Na! Qua đây mau lên, đồ ăn ở đây ngon lắm luôn ấy!" Nghiêm Tây Vân nhìn thấy gia đình ba người họ thì vẫy tay rối rít gọi. "Phải nói là mì ở đây ngon tuyệt cú mèo luôn! Sợi mì dai dai thơm thơm, tôm chiên tempura thì giòn rụm, ăn siêu đã luôn!" "Cả nước dùng cũng thơm lắm, không dầu mỡ mà lại ngọt thanh đậm đà. Thật sự siêu ngon!" Miếng tôm chiên tempura dù đã ngâm trong nước súp một lúc nhưng vẫn giữ được độ giòn bên ngoài, ăn vào vẫn là cảm giác "ngoài giòn trong mềm". Món này tuy là đồ chiên nhưng hoàn toàn không ngấy, kết hợp với nước dùng thanh nhẹ càng làm tăng độ ngon. Nghiêm Tây Vân đã ăn tới tô thứ hai rồi. Nếu không phải ăn xong một tô trước đó, chắc giờ anh chỉ vùi đầu ăn, chẳng buồn chào hỏi gì. Nhìn các thành viên khác trong đội, ai cũng đang vùi mặt vào tô mì, không ai để ý đến nhà ba người Kiều Lâm vừa bước vào. "Chú Tây Vân ơi, mì đó thật sự ngon lắm hả?" Kiều Na chạy đến trước mặt anh, tò mò hỏi. "Tất nhiên là ngon rồi!" Nghiêm Tây Vân chắc nịch gật đầu, rồi gắp một sợi mì lên, đưa cho bé nếm thử: "Nếm thử đi, ngon cực luôn." Kiều Na há miệng đón lấy, dù sợi mì không quá dài nhưng cô bé ăn vô cùng hào hứng. Ngon thật sự luôn!, Đôi mắt cô bé sáng rỡ, lấp lánh niềm vui. "Ngon quá đi mất..." Vừa ăn xong một sợi mì, Kiều Na càng mong chờ tô mì của riêng mình hơn. "Rồi rồi, Na Na đừng làm phiền chú Tây Vân ăn nữa." Kiều Lâm dịu dàng kéo con gái về. "Dạ!" Kiều Na ngoan ngoãn theo ba trở lại bàn, trước khi đi còn vẫy tay tạm biệt chú Tây Vân để cảm ơn vì đã cho mình ăn thử. Kiều Lâm dẫn con về chỗ Quan Nhã, cả nhà chọn một chỗ gần quầy bếp ngồi đợi món ăn. Vì lượng khách gọi món bắt đầu tăng, nên Hạ Túy cũng phải tăng tốc độ làm mì. Hiện tại, nhà hàng vẫn chưa có nhân viên phục vụ, còn Trần Ôn Tửu thì bị Hạ Túy "cấm tiệt" làm việc chân tay, cho nên khách phải tự mình ra quầy lấy đồ ăn. Hạ Túy làm xong tô nào thì sẽ đặt lên quầy bếp tô đó, khách tới quẹt thẻ thông tin thanh toán rồi tự mang đi, giống như ăn ở căng tin trường ngày xưa vậy. Kiều Lâm đi tới quầy lấy ba tô mì, rồi lần lượt bưng về đặt trước mặt vợ và con gái. Quan Nhã và Kiều Na cùng hít hà, mặt đầy thỏa mãn, cùng thốt lên: "Thơm quá!" "Con không biết dùng." Kiều Na ngẩng mặt nhìn mẹ, có chút bối rối. Bé nhìn đôi đũa cạnh tô mì mà thấy đau đầu. Bé rất muốn ăn, nhưng bé... không biết dùng đũa. Phải, Kiều Na chưa từng dùng đũa bao giờ. Hai năm trước, bé chỉ mới ba tuổi, còn chưa đi mẫu giáo, lúc ăn uống toàn dùng muỗng nhỏ cho trẻ em. Còn đũa cho trẻ con thì bé chưa bao giờ đụng tới. Tận thế đến, chưa kịp học ăn bằng đũa thì thế giới đã rơi vào hỗn loạn, đồ ăn cũng không phải cơm canh đàng hoàng, nên chẳng bao giờ dùng đến đũa. Thành ra bây giờ, đối diện với một tô mì cần dùng đũa, bé bó tay. "Na Na..." Quan Nhã lúc này mới nhớ ra, vì cả nhà quá nuông chiều nên con gái đến giờ vẫn chưa học cách dùng đũa. "Không sao, để anh ra quầy hỏi xin cái nĩa hoặc đũa trẻ em." Kiều Lâm trấn an vợ, rồi quay ra quầy bếp. Trần Ôn Tửu nghe xong liền gật đầu: "Có đấy. Anh muốn nĩa hay đũa cho bé?" "Lấy nĩa đi." Kiều Lâm nghĩ một lúc rồi trả lời. Đũa trẻ em chắc con gái anh chưa quen dùng, thôi dùng nĩa trước cho chắc. "Được rồi." Trần Ôn Tửu lấy một chiếc nĩa dùng để ăn mì đưa cho anh, mỉm cười tiễn anh quay lại. Lúc này, cô cũng đã hiểu lý do vì sao trong mấy món vật phẩm cơ bản rút được lại có cái gọi là [bộ dụng cụ ăn uống]. Hóa ra, vẫn có không ít người như Kiều Na, không biết dùng đũa. Ngoài ra, những dụng cụ này còn hữu ích khi khách muốn mua mang về, tiện để gói kèm theo đồ ăn. Tất nhiên, nhà hàng vẫn có đủ đũa, thìa, muỗng cho khách dùng tại chỗ. Nhưng các loại như nĩa, đũa trẻ em, phần lớn đều là do Trần Ôn Tửu rút thẻ mà có. Và bây giờ thì, cô đã hiểu ra: những món đó thực sự có ích. Trước đây cô còn thắc mắc, rõ ràng nhà hàng có sẵn dụng cụ ăn rồi, tại sao hệ thống lại cứ bắt cô rút ra mấy thẻ "bộ dụng cụ ăn uống". Giờ thì hiểu rồi. Kiều Lâm quay lại, đưa nĩa cho con gái: "Na Na, có nĩa rồi, ăn được rồi nhé." "Dạ dạ." Kiều Na vui vẻ đón lấy. Bé ngoan ngoãn chờ ba mang nĩa về mới bắt đầu ăn, chứ không lén ăn tôm chiên trong lúc ba đi. Cô bé dùng nĩa chọc nhẹ vào một con tôm chiên, rồi đưa lên cắn một miếng. Một nửa con tôm đã ngấm nước súp, nên không còn phát ra tiếng "rộp rộp" nữa, nhưng phần còn lại vẫn giữ được độ giòn. Tiếng giòn nhỏ vang lên trong miệng khiến Kiều Na vui vẻ cười tít cả mắt. Nhưng rồi, mùi thơm của tôm chiên đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của bé. Thịt tôm ngọt dịu, lớp bột chiên không mặn cũng không nhạt, hương vị vô cùng vừa miệng. Một bé gái năm tuổi như Kiều Na hoàn toàn bị món tôm chiên này hớp hồn. Không ai có thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của món chiên, đồ chiên luôn là chân ái! Huống hồ, tôm chiên do Hạ Túy làm lại không hề ngấy, ăn một con lại muốn ăn thêm con nữa. Trong mỗi tô Mì Tôm Càng sẽ có bốn con tôm chiên tempura, và Kiều Na đã ăn sạch bốn con trong một hơi. Vừa ăn, cô bé vừa đung đưa hai chân nhỏ không chạm đất, đầu lắc lư đầy mãn nguyện. Con tôm này ngon quá đi! Na Na chưa từng ăn gì ngon thế này! Sau này cũng muốn được ăn nữa cơ!