Phùng Y Y cũng không đợi nữa, bảo Tú Trúc chuẩn bị nước rồi vào phòng tắm gội.
Hơi nước mờ mịt, tắm gội xong, Phùng Y Y khoác một chiếc trung y rộng rãi bước ra. Trong phòng, lửa than cháy rất đượm, tạo thành sự tương phản rõ rệt với cảnh lạnh giá bên ngoài.
Trên giá hoa ở góc tường, một chậu lan kiều diễm đang nở rộ, hương thơm thoang thoảng lan tỏa khắp phòng, tựa như người con gái vừa nhẹ nhàng lướt qua, xinh đẹp rạng ngời.
Trên chiếc giường lớn, chăn nệm mềm mại xốp phồng, ban ngày đã được phơi nắng nên vẫn còn vương mùi nắng.
Phùng Y Y lăn qua lăn lại hai vòng trên giường, rồi duỗi tay chân ra một cách thoải mái nhất. Mái tóc đen như lụa xõa tung trên chăn gấm, vạt áo trung y hơi hé mở, để lộ làn da trắng như sứ.
Nàng khoan khoái nhắm hờ mắt, nghe thấy tiếng bước chân vào phòng liền đưa tay ra ngoài giường: "Tú Trúc, lấy cho ta hai miếng bánh hạt dưa."
Không có ai đáp lại, lúc này Phùng Y Y mới mở mắt, chống một tay ngồi dậy.
Bên cửa có một nam tử đứng đó, dáng người cao ráo, khuỷu tay vắt chiếc áo choàng vừa cởi ra. Ánh nến chiếu lên mặt hắn, khiến vẻ mặt lạnh lùng thoáng ửng hồng.
Lâu Chiếu chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, rượu vừa uống vào bụng lúc này bắt đầu ngấm, gần như muốn đốt cháy cả dạ dày trống rỗng.
Nghe tiếng gọi trong trẻo, hắn ngẩng đầu nhìn lại. Dưới tấm rèm giường buông hờ, một nữ tử đang uể oải ngồi dậy từ trong chăn. Dưới ánh nến mờ ảo, trung y lụa mỏng màu hồng phớt nhẹ nhàng phác họa dáng người yêu kiều của nàng. Một cánh tay thon gầy chống bên mép giường, đầu nàng hơi nghiêng, mái tóc dài xõa xuống.
Phút chốc, ánh mắt hai người chạm nhau.
Phùng Y Y không ngờ Lâu Chiếu lại về vào lúc này, thầm bực bội vì bộ dạng tùy tiện của nàng đều bị hắn nhìn thấy hết. Cũng tại nàng cứ đòi ăn bánh hạt dưa, sai Tú Trúc đến trù phòng lấy nên mới không có ai báo tin cho nàng.
"Phu quân." Phùng Y Y khẽ gọi một tiếng, đưa tay sửa lại trung y xộc xệch của mình.
Trước khi thành thân, Phùng Y Y đã nghe nói nhà gia thế có nhiều quy củ, đặc biệt là nữ tử, nhất cử nhất động đều phải cẩn trọng. Mà từ nhỏ nàng đã được phụ thân nuông chiều hết mực, đương nhiên ông ấy sẽ không ép nàng học mấy thứ quy củ phiền phức đó.
Lâu Chiếu xuất thân từ gia đình danh giá, hành sự chín chắn bình tĩnh, đối nhân xử thế rất có chừng mực, vì vậy nàng không muốn mình trông như một đứa trẻ.
Lâu Chiếu "ừ" một tiếng, xoay người vắt áo choàng lên giá áo, ánh mắt cũng rời khỏi người Phùng Y Y.
"Chàng dùng bữa chưa? Có cần ta sai người chuẩn bị giúp chàng không?" Phùng Y Y bước xuống giường, xỏ giày rồi đi đến sau lưng Lâu Chiếu.
Lâu Chiếu đáp không cần, ngón tay tháo cúc áo trên cổ.
Phùng Y Y gật đầu, hai mũi chân hơi nhón lên, lòng bàn tay phải ướm lên đỉnh đầu mình rồi đưa ngang sang lưng Lâu Chiếu, ước chừng khoảng cách chiều cao giữa nàng và hắn. Nàng khẽ nhíu mày, đã nửa năm rồi mà nàng vẫn chỉ cao tới vai hắn.
Cái bóng trên tường phản chiếu nhất cử nhất động của Phùng Y Y, eo nhỏ khẽ lay động, Lâu Chiếu thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ thất vọng trên mặt nàng. Nửa năm trước đã từng so chiều cao một lần, vậy mà đến giờ nàng vẫn còn nhớ.
Lâu Chiếu hơi choáng váng, không để ý đến những hành động nhỏ của người phía sau, hắn đi đến ghế ngồi xuống. Bên tai hắn vẫn còn văng vẳng những lời nói trong bữa tiệc rượu của đám người đó, bề ngoài là khen ngợi nhưng thực chất ai mà không nghe ra sự chế giễu trong đó chứ?
Kẻ ở rể!
Phùng Y Y nhíu mày hít hít mũi, một luồng hơi rượu xộc vào mũi: "Phụ thân dẫn chàng đi uống rượu à? Uống đến tận khuya thế này sao?"
Lúc này nàng mới nhớ ra, chạng vạng tối Thanh Thuận có nói hắn có việc phải ra ngoài xã giao.
Phùng Y Y nhẹ nhàng bước tới, khom người ngồi xổm xuống bên chân Lâu Chiếu, ngẩng đầu nhìn hắn: "Sao chàng không nói gì vậy? Người ta nói uống rượu vào thì nói nhiều lắm, sao chàng lại còn ít nói hơn cả lúc trước nữa."