Chương 13

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:06

"Đừng nghĩ đại bá mẫu đang khích bác ly gián, ta muốn tốt cho con thôi. Bây giờ hắn thấy chết không cứu Kỳ Nhi, sau này thì sao?" Trâu thị ngừng lời, thẳng lưng, đưa tay sửa lại búi tóc hơi rối rồi bước vào tiền sảnh. Trong tiền sảnh. Trâu thị nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Lâu Chiếu đang đứng giữa sảnh, giấu đi vẻ khinh thường trong mắt. Nghe những lời Phùng Hoành Đạt nói đều bênh vực mình, trong lòng bà ta không khỏi thấy dễ chịu hơn chút. "Nhị thúc nói rất phải, chuyện gì cũng nên nói cho rõ ràng, đều là người một nhà, ta cũng không muốn để lại mâu thuẫn." "Chẳng phải muốn báo quan sao?" Lâu Chiếu thản nhiên lên tiếng, vừa ngẩng đầu lên là có thể thấy tấm biển treo trên sảnh đường với bốn chữ lớn "Thanh Bạch Trì Gia". Bốn chữ này, đối chiếu với cảnh tượng hiện tại, bỗng trở nên thật mỉa mai. "Choang!" Phùng Hoành Đạt ném mạnh chén trà trong tay xuống bàn, nước trà văng tung tóe ra bàn: "Sao con cứ không chịu nghe vậy hả? Báo quan thì có lợi gì chứ? Dù nói thế nào đi nữa, con cũng không nên bỏ mặc Phùng Kỳ một mình. Nó gọi con một tiếng tỷ phu, con phải chăm sóc nó chứ. May mà chỉ gặp phải hai tên du côn cướp của, nếu gặp phải bọn cướp hung ác thật thì phải làm sao đây?" Tối qua, Phùng Hoành Đạt đã về trước nên không rõ chuyện xảy ra sau đó. Lâu Chiếu thu lại ánh mắt, không nói gì nữa. Phùng Hoành Đạt nhíu mày, hít một hơi thật sâu để ổn định lại tâm trạng. Dù sao tiểu thiếu gia đại phòng cũng bị thương, phải cho người ta một lối thoát: "Con có biết lỗi của mình không?" Trong sảnh lặng ngắt, đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Thanh Thuận đứng ngoài cửa sảnh nãy giờ không nhịn được nữa, bèn bước vào sảnh, cúi người chắp tay: "Phùng lão gia, không phải lỗi của công tử nhà ta, mà là Phùng Kỳ công tử cứ đòi đi xem mỹ nhân gì đó. Công tử đã khuyên can nhưng hắn ta lại mỉa mai công tử không có tư cách quản, còn nói cái gì mà ở rể..." Nghe vậy, chén trà trên tay Trâu thị suýt nữa thì rơi xuống. "Thanh Thuận, không được hỗn xược!" Lâu Chiếu mấp máy đôi môi mỏng, giọng nói lạnh lùng cắt ngang lời biện giải của hắn ta. Vẻ không cam lòng thoáng qua trên mặt Thanh Thuận, nhưng cuối cùng hắn ta vẫn lui về chỗ cũ. Phùng Hoành Đạt nhìn Lâu Chiếu một cái, rồi chắp hai tay sau lưng: "Phùng Kỳ giờ vẫn còn nằm trên giường, đợi chuẩn bị chút quà rồi qua chỗ đại bá của con tạ tội đi." Lâu Chiếu chắp tay cúi người hành lễ, gương mặt tuấn tú giấu giữa hai cánh tay: "Vâng, thưa phụ thân!" Tiếng phụ thân vang lên rõ ràng, không hèn mọn cũng chẳng kiêu ngạo. Không ai nhìn thấy đôi mắt cúi xuống của hắn, bên trong chứa đầy vẻ âm u và không cam lòng! Phùng Hoành Đạt đưa ra một ít tiền bồi thường. Ông ấy buôn bán nhiều năm, xưa nay vẫn luôn quan niệm thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên ra tay cũng hào phóng. Sau đó, ông ấy lại hứa hẹn, ra Tết sẽ sắp xếp cho hai vị công tử đại phòng đi buôn cùng. Trâu thị không nói gì thêm, vốn đây cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, đồn ra ngoài thì khó nghe biết mấy? Nhi tử mất mặt đã đành, nữ nhi đang tuổi nghị hôn, chẳng lẽ nhà người ta không dò hỏi sao? Gia sản của nhị phòng bên này, đâu phải giàu có tầm thường. Mọi chuyện kết thúc, Trâu thị đứng dậy rời đi, Phùng Hoành Đạt tiễn bà ta. Khi đi ngang qua Lâu Chiếu, ánh mắt Phùng Hoành Đạt dừng trên người con rể có vẻ ngoài cung kính này, trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc khó dò. Trong sảnh lặng ngắt. Lâu Chiếu cúi đầu, sửa sang lại y phục của mình. Thanh Thuận ấm ức đầy lòng, tiến lên giúp hắn sửa sang: "Công tử, vì sao không cho ta nói? Sự thật rõ ràng không phải như vậy mà. Là Phùng Kỳ muốn lên thuyền hoa tìm hoa khôi, còn muốn kéo cả người theo. Là tự hắn ta tâm tư không đứng đắn, nên mới bị người khác gài bẫy." "Ngươi nghĩ nói ra thì có ích gì?" Lâu Chiếu lại liếc nhìn tấm biển, rồi xoay người đi về phía sân trong.