Phùng Y Y ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: "Được, bẻ hai cành mang về cho phụ thân, tiện thể mang cả hai đĩa đồ ăn này qua cho ông ấy luôn."
Phùng Y Y biết, những lúc nàng ngủ, Phùng Hoành Đạt thỉnh thoảng sẽ ghé qua thăm, rồi ngồi lại gian ngoài một lát để trông chừng, dường như sợ nàng lại gặp chuyện gì không hay.
Ở trong nhà thì làm sao mà xảy ra chuyện được chứ?
Nắng đông ấm áp chiếu rọi, Phùng Y Y vừa bước ra khỏi phòng đã bị ánh nắng làm cho nheo cả mắt lại.
Nàng nhìn những cành lê khẳng khiu, trơ trụi lá, hai con chim sẻ tinh nghịch kia lại đang tíu tít cãi nhau trên đó.
Giờ này Lâu Chiêu không có ở nhà, chắc hắn lại đến nha môn rồi, vậy nên Phùng Y Y sẽ không chạm mặt hắn. Nghĩ vậy, nàng bèn dẫn Tú Trúc ra khỏi viện.
Tú Trúc bưng khay điểm tâm đến thư phòng của Phùng Hoành Đạt trước, còn Phùng Y Y thì rẽ sang một lối đi khác, tiến về phía gốc mai già cạnh cửa hông.
Cách một đoạn đã ngửi thấy hương mai thanh nhã thoang thoảng. Vừa bước xuống khỏi dãy hành lang, nàng trông thấy cả một cây hoa trĩu cành, những nụ hoa vàng non chẳng hề e ngại tiết trời giá rét, vẫn kiêu hãnh bung nở trên đầu cành.
Phùng Y Y đi tới dưới gốc cây, hai tay thu vào trong ống tay áo, ngẩng đầu lựa chọn cành mai. Với bình cổ dài, chỉ cần hai cành là đủ đẹp rồi.
Nghĩ vậy, nàng xoa xoa hai bàn tay cho ấm, rồi nhón chân lên với tới cành hoa định bẻ.
Một tay nàng vịn vào cành cây to, tay kia vươn ra định nắm lấy cành hoa đang nở rộ đẹp nhất.
Bất chợt, một bàn tay từ trên đầu vòng qua, nắm lấy đúng cành hoa mà Phùng Y Y định bẻ, rắc một tiếng giòn tan, cành hoa đã bị bẻ xuống.
"Để ta giúp muội." Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, một sự thờ ơ đã thấm sâu vào tận xương tủy.
Cả người Phùng Y Y cứng đờ, theo bản năng nàng vội lùi lại, nhưng vì quá hấp tấp mà làm rụng cả một chùm hoa đang độ khoe sắc.
Những cánh hoa bay lả tả tựa như tuyết rơi, xoay tròn rồi lại vấn vít quanh người cả hai.
Lâu Chiêu tay vẫn nắm chặt cành hoa, dường như không ngờ Phùng Y Y lại phản ứng mạnh đến thế: "Ta làm muội giật mình sao?"
Phùng Y Y bấm chặt vào lòng bàn tay, đối diện với người trước mắt, nàng thực sự không biết phải nói gì nữa. Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa hề trả lời câu hỏi của nàng.
"Cho nàng này." Lâu Chiêu đưa cành mai cho người con gái đang đứng giữa những cánh hoa bay.
"Đây không phải cành ta muốn." Phùng Y Y lên tiếng, sực tỉnh lại rồi bước ra khỏi gốc cây: "Thôi vậy, không hái nữa."
Lâu Chiêu cúi đầu nhìn cành hoa, hắn chỉ muốn giúp nàng, vậy mà lại thành ra giúp sai ý nàng rồi ư?
Phùng Y Y không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa. Nếu trong lòng hắn đã không có nàng, thì hà cớ gì phải dây dưa thêm phiền não cho cả hai? Hay là cứ sớm thưa chuyện rõ ràng với phụ thân, nếu người ta đã không muốn, thì cứ để người ta đi cho rồi!
Nghĩ đoạn, nàng bèn xoay người đi về phía dãy hành lang có mái che.
Lâu Chiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ. Ngoảnh đầu nhìn lại, bóng dáng Phùng Y Y đã khuất sau dãy hành lang, hương mai dịu nhẹ trên người nàng như vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi.
Bên này, Phùng Y Y tay không trở về. Đi hết một đoạn đường, nàng cũng đã dần ổn định lại tâm trạng, dù sao ở chung một mái nhà thì sớm muộn gì cũng phải đối mặt thôi.
Chẳng mấy chốc đã đến thư phòng, Phùng Hoành Đạt đang đứng đợi sẵn ngoài cửa.
"Phụ thân, đồ ăn Tú Trúc mang tới, có phải phụ thân đã ăn hết rồi không?" Phùng Y Y vừa cười vừa chạy tới.
Nàng rất muốn được sà vào lòng Phùng Hoành Đạt như hồi còn bé, nhưng Phùng Y Y biết bây giờ mình đã lớn, mọi thứ đã khác xưa rồi.
Phùng Hoành Đạt đưa tay xoa đầu nữ nhi, trong ánh mắt trìu mến lại thoáng chút ưu tư: "Phụ thân nào dám ăn hết của con chứ?"