Lâu Chiếu vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, cúi đầu, hai đầu gối đặt trên nền gạch lạnh lẽo. Hơi lạnh của mùa đông như muốn len lỏi vào từng thớ xương, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, tựa như một pho tượng.
Dưới mái hiên, gió lạnh thổi qua làm nguôi đi cơn giận trong lòng, Phùng Hoành Đạt nặng nề thở ra một hơi.
"Nhị đệ, ta sai rồi!" Giọng Phùng Hoành Đạt pha chút hối hận, mắt nhìn tuyết phủ trắng xóa trong sân, rồi đấm mạnh một quyền vào cột hành lang.
Trên đời này có muôn vàn loại thuốc, duy chỉ không có thuốc hối hận. Ông nhớ nhớ lại nửa năm trước, Khổng gia ép cưới, vì không muốn đẩy Phùng Y Y vào hố lửa nên mới chọn Lâu Chiếu làm rể. Thật ra, Phùng Hoành Đạt biết Phùng Y Y có ý với Lâu Chiếu, tâm tư của nữ nhi đơn giản, không khó để nhận ra.
Sự việc đã đến nước này, còn trách được ai nữa đây?
Từ Khôn lắc đầu, liếc mắt nhìn về phía từ đường rồi chỉ khẽ khuyên một câu: "Hay chúng ta đến xem Y Y đi?"
Đèn lồng trên đầu khẽ đung đưa, sắc mặt Phùng Hoành Đạt dịu đi một chút: "Ta sẽ không để Y Y chịu khổ đâu. Nữ nhi của ta, không ai được bắt nạt nó!"
Nói xong, ông ấy bèn cúi đầu sửa sang lại y phục rồi cất bước đi về phía Đông uyển.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì đã là trưa hôm sau. Hôm qua tuyết rơi một hồi, hôm nay trời đã quang đãng, một vầng dương lớn treo trên cao.
Phùng Y Y từ trên giường ngồi dậy, tinh thần đã khá hơn nhiều. Nàng đang cúi đầu, ngón tay miết theo đóa hoa thược dược thêu trên chăn. Mái tóc dài xõa xuống, lướt qua gò má trắng như ngọc.
Vẻ mặt nàng khó giấu tâm sự.
Tú Trúc thu dọn bát thuốc đã uống cạn, đưa cho bà vú phía sau, bà ta liền nhanh nhẹn lui ra ngoài.
"Tiểu thư, người có muốn nô tỳ lấy truyện cho người đọc không?"
"Không xem." Phùng Y Y lắc đầu, đưa tay gạt mấy sợi tóc rơi trên vai, đôi mắt vẫn còn vẻ mơ màng nhìn ra phía cửa sổ. Bên ngoài dường như có một chú chim sẻ đậu ở đó, kêu chiêm chiếp hai tiếng: "Ta muốn ra ngoài đi dạo một chút."
Nghe vậy, Tú Trúc cả kinh, vội vàng khuyên can: "Bên ngoài toàn là tuyết, lạnh lắm, tiểu thư vẫn nên đợi khi nào khỏe hẳn rồi hãy ra ngoài nhé?"
Phùng Y Y vén chăn lên, hai chân đặt lên ghế đôn. Động tác của nàng không nhanh, nhưng trước mắt vẫn thoáng tối sầm lại: "Tú Trúc, có phải trong nhà có chuyện gì không?"
Đối với tỳ nữ luôn ở bên cạnh mình này, Phùng Y Y rất hiểu rõ, có tâm sự gì cũng không giấu được trên mặt. Nhìn ánh mắt lảng tránh của Tú Trúc, nàng dễ dàng đoán ra.
Hai tay Tú Trúc nắm chặt vạt áo, liếc nhìn ra gian ngoài một cái rồi nhỏ giọng nói: "Cô gia đã quỳ ở từ đường một đêm rồi."
Phùng Y Y cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, một cỗ chua xót xa lạ dâng lên. Quỳ từ đường? Là vì chuyện hôm qua sao?
"Giúp ta sửa soạn một chút, ta qua đó xem sao."
Tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan. Trên lối đi, tuyết tan chảy thành từng vũng nước, mấy hạ nhân đang rắc đất khô lên trên.
Phùng Y Y quấn chặt chiếc áo choàng dày, lén đi theo lối nhỏ đến từ đường. Nàng đứng ngoài cửa do dự một thoáng, cuối cùng cũng khẽ đẩy cửa.
Kẽo kẹt một tiếng, cảnh tượng bên trong từ đường hiện rõ. Nơi này chỉ thờ bài vị của mẫu thân nàng, không khí phảng phất mùi khói hương nhàn nhạt.
Phùng Y Y nhìn người đang quỳ trên đất, bóng lưng gầy gò, trên người là một bộ y phục không mấy dày dặn.
Bên kia, Lâu Chiếu nghe thấy tiếng động, mi mắt đang cụp xuống khẽ nhướng lên, rồi quay đầu nhìn về phía cửa.
Đập vào mắt là một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm. Nữ tử một tay vịn vào mép cửa, vừa hay một chân đã bước vào trong.
Ánh sáng trong từ đường tối tăm, lại có chút cảm giác âm u, Phùng Y Y bất giác siết chặt lòng bàn tay.
Dọc đường đi, nàng vẫn luôn suy nghĩ, đợi khi gặp Lâu Chiếu sẽ hỏi cho rõ những nghi hoặc trong lòng mình. Nàng không phải người thích giữ lời trong bụng, chuyện gì cũng muốn biết cho tường tận.