Chương 33

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:06

Mấy gia nhân đang khệ nệ khuân vác đồ đạc ra cổng lớn, đó là những món quà Tết mà Phùng Hoành Đạt gửi tặng người khác. Cứ đến dịp này, ông ấy đều lo liệu quà cáp cho các mối quan hệ từ trên xuống dưới, để việc làm ăn sau này cũng thuận lợi hơn. Mấy ngày nay ông ấy không có thời gian nên đã giao cho Lâu Chiếu lo liệu. Phùng Y Y đứng bên cạnh Lâu Chiếu, nhón chân lên, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào: "Chàng nói xem, sang năm ta có cao thêm chút nào không nhỉ?" Lâu Chiếu cúi đầu nhìn nữ tử đang cố gắng vươn người muốn cao hơn vai hắn, gương mặt nàng rạng rỡ đến thế: "Như vậy rất tốt rồi, cao quá để làm gì chứ?" "Thật sao?" Phùng Y Y nhảy đến trước mặt Lâu Chiếu, hai tay đan vào nhau rồi xoay một vòng: "Vậy ta không cao nữa, cứ như vậy thôi." Thanh Thuận từ ngoài cổng lớn chạy vào, đúng lúc nhìn thấy công tử nhà mình đang nhìn Phùng Y Y, ánh mắt trên gương mặt lạnh như băng ấy dường như đã tan chảy. Tan chảy ư? Hắn ta vội dụi mắt, đến khi nhìn kỹ lại thì vẫn là dáng vẻ như cũ. "Đã xong cả rồi sao?" Lâu Chiếu hỏi. "Vâng ạ." Thanh Thuận vội đáp rồi tiện thể thi lễ với Phùng Y Y. Sau khi Lâu Chiếu rời đi, Phùng Y Y cũng cùng Tú Trúc lên xe ngựa. Hôm nay đến Ngũ Mai am còn có những cô nương khác, đều là những người bạn thân thiết ngày thường của nàng. Xe ngựa chạy thẳng về phía cổng thành. Cuối năm thường hỗn loạn, nên Phùng Hoành Đạt đã đặc biệt sắp xếp mấy gia đinh đi theo. Ngũ Mai am nằm trên núi Ngũ Mai ở ngoại ô, là một am thờ được xây lưng chừng núi. Vào mùng một và mười lăm hàng tháng đều có hội chùa, cuối năm đầu năm cũng là thời điểm bận rộn, rất nhiều người đến đây cầu phúc. Vì trước kia Phùng Hoành Đạt từng có công đóng góp cho Ngũ Mai am, nên các ni cô trong am rất chiếu cố Phùng Y Y, ngày thường đều đặc biệt giữ lại một gian phòng cho khách cho nàng. Lần này mấy vị cô nương cùng đến, am cũng đã chuẩn bị từ sớm, dành riêng cho họ sự yên tĩnh của Mai viên. Am thanh tịnh u tịch, một đỉnh hương bằng đồng lớn đặt ở chính giữa, trên đó khắc kinh Phật, những nén hương cắm bên trong mang theo ước nguyện thành kính của mọi người. Sau khi mấy cô nương vào đại điện lễ bái xong thì đến hậu viện thưởng trà trò chuyện, các tỳ nữ đi theo cũng tụm lại một chỗ nói chuyện phiếm. Trời mùa đông lạnh giá, các nàng ít khi ra ngoài, lần này gặp mặt nên có vô vàn chuyện để nói. Phùng Ký Thúy bên cạnh lại ít lời hơn hẳn, tay của đệ đệ Phùng Kỳ vẫn còn bị thương, nếu nàng ta cứ cười nói vui vẻ thì người khác sẽ nhìn nàng ta thế nào? Ngay cả lúc này, Phùng Ký Thúy cũng cảm thấy ánh mắt của các cô nương khác nhìn mình có gì đó khác lạ. "Ta không ngờ trong số chúng ta, Y Y lại là người thành thân sớm nhất. Nghe nói lang quân của muội ấy uyên bác lắm." Một cô nương lên tiếng. Câu chuyện vừa mở đầu, các cô nương liền ríu rít trêu ghẹo, nói rằng chưa từng gặp mặt Lâu Chiếu nên không biết đó là người thế nào. Mặt Phùng Y Y nóng lên, móng tay nàng khẽ cào vào chén trà: "Còn có thể thế nào nữa? Hai mắt, một mũi, một miệng thôi." Nghe vậy, tiếng cười vang lên. Một cô nương đứng dậy, đi đến sau lưng Phùng Y Y, đặt tay lên vai nàng: "Hay là chúng ta cứ ở đây chờ xem, rốt cuộc là hai mắt, một mũi, một miệng thế nào nhé?" "Nếu các tỷ không sợ lạnh thì cứ đợi." Phùng Y Y ngẩng mặt, đôi mắt trong veo. Phu quân của nàng là người tốt như vậy, còn sợ người ta nhìn sao?... Trong thành, tại một trà lâu. Thanh Thuận bước đến bên cửa sổ, đẩy một cánh ra nhìn sắc trời, rồi quay lại nói với người đang ngồi uống trà: "Công tử, nếu chúng ta không ra khỏi thành nữa thì trời sẽ tối mất." Lâu Chiếu xoay xoay chén trà trong tay, nước trà trong vắt làm nổi bật những lá trà xanh biếc đang nở ra dưới đáy chén: "Không vội."