Chương 15

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:06

Lâu Chiếu hỏi: "Biểu muội còn có chuyện gì sao?" Phùng Y Y gật đầu, giơ bàn tay mình vẫn luôn nắm chặt lên, trong lòng bàn tay là một hộp sứ nhỏ: "Ta mang thuốc mỡ đến, để ta xem tay chàng." Nghe vậy, Lâu Chiếu cúi đầu nhìn bàn tay đặt trên bìa sách, trên mu bàn tay có mấy vết cào, đó là do Trâu thị để lại hồi sáng. Cả một ngày trôi qua không xử lý, giờ vết thương trông càng thêm đáng sợ: "Không sao, qua hai ngày nữa sẽ khỏi thôi." Lâu Chiếu buông tay xuống bên hông, vẻ mặt không chút để tâm. Phùng Y Y thở dài, đi vài bước vòng ra sau thư án, rồi đưa tay kéo lấy cẳng tay Lâu Chiếu: "Mùa đông vết thương dễ trở nặng lắm, chàng không xử lý thì cứ đợi đến lúc tay bị đông cứng đi nhé. Đến lúc đó tay chàng vừa ngứa vừa đau, không cầm nổi bút, chữ viết ra cũng sẽ xấu xí." Giọng nữ tử ngọt ngào mềm mại, dù nói ra hậu quả tồi tệ như vậy, nhưng trong giọng điệu lại mang theo chút nũng nịu. Nói xong, Phùng Y Y không đợi Lâu Chiếu lên tiếng, đã kéo hắn đến bên sập, chỉ tay bảo: "Chàng ngồi xuống đi." Lâu Chiếu cao hơn Phùng Y Y không ít, cứ đứng như vậy, hắn có thể nhìn rõ từng sợi lông mi cong vút của nàng, phủ lên đôi con ngươi tựa như đá hắc diện thạch lấp lánh. Nghĩ đến việc phải sớm đọc sách, Lâu Chiếu cũng không nói thêm gì, bèn ngồi xuống sập. Phùng Y Y vặn mở nắp hộp thuốc, đặt sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh, sau đó cúi người xuống, nhìn bàn tay phải của Lâu Chiếu đang đặt trên đầu gối. Vết thương sâu, đến giờ vẫn còn rỉ máu, lại bị lạnh cả ngày nên xung quanh đã hơi sưng lên. Có thể tưởng tượng được móng tay của Trâu thị sắc bén đến mức nào, ra tay thật tàn nhẫn. "Chàng rửa vết thương rồi à?" Hai tay Phùng Y Y nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâu Chiếu, đưa đến trước mắt mình, mày liễu khẽ nhíu lại: "Đại bá mẫu cũng quá đáng thật, sao có thể ra tay như vậy chứ?" Ngón trỏ nàng chấm thuốc mỡ, do dự một chút rồi vẫn nhẹ nhàng bôi lên vết thương. Lâu Chiếu chỉ cảm thấy mu bàn tay như bị lông vũ khẽ quét qua, vừa mềm mại vừa tê rần, sau đó là cảm giác hơi nhói đau, ấy là do thuốc mỡ kích thích vết thương. "Hai ngày này chàng đừng ngâm tay vào nước lạnh nhé, tay của chàng đẹp lắm, tuyệt đối đừng để lại sẹo." Phùng Y Y lẩm bẩm, nhìn bàn tay với những khớp xương rõ ràng, trắng trẻo mà mạnh mẽ ấy, bất kể là cầm bút hay gảy bàn tính, đều vô cùng phù hợp. Lâu Chiếu khẽ cụp mi, đuôi mày khẽ nhướng lên một cách khó nhận ra: "Đẹp sao?" Hắn đường đường là một nam tử, cần gì đẹp chứ? Dù là mặt hay tay, cũng chỉ là một lớp da vô dụng mà thôi, thứ hắn để tâm nào phải những thứ này. "Ừm." Phùng Y Y gật đầu. Lâu Chiếu rút tay về, người hơi nghiêng đi, tay phải gác lên chiếc bàn nhỏ, cả người dựa nghiêng ở đó, vài lọn tóc đen rủ xuống bờ vai. Chóp mũi hắn thoảng mùi thuốc hơi đăng đắng, bên chân là một nữ tử ngoan ngoãn đứng đó: "Biểu muội nhìn người, lẽ nào chỉ nhìn một lớp da bên ngoài thôi sao?" Hắn cười khẩy trong lòng, Phùng gia lại có người đơn giản như vậy ư? Phùng Y Y đáp: "Sao có thể chứ?" Đối diện với ánh mắt của Lâu Chiếu, nàng thấy cằm hắn hơi nhếch lên, đang nghiêng mặt nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm khó tả, dường như có thể nhìn thấu tâm can của nàng. Trong lòng Phùng Y Y bỗng dưng có chút e dè, nàng lùi lại một bước: "Vậy chàng ở lại đây, ta về phòng." Nếu đã vậy, thì cứ để hắn ở đây đọc sách. Lâu Chiếu nghe thấy tiếng cửa mở rồi tiếng đóng cửa kẽo kẹt, sau đó trong phòng trở nên yên tĩnh, hương thơm thiếu nữ thoang thoảng bên người cũng tan đi, chỉ còn lại sự lạnh lẽo. Lạnh lẽo ư? Chẳng hề gì, hắn đã quen từ lâu rồi. Hắn vừa định cầm sách lên thì cửa lại mở, hai bà vú đi vào, một người ôm chăn nệm dày, người kia gánh chậu than đã đốt sẵn.