"Còn không mau làm đi, thấy đẹp lắm hả?" Lâu Chiếu quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Thanh Thuận.
"Vâng." Thanh Thuận lấy khăn ấm lau vết thương trước, mặt mày nhăn như khổ qua: "Thưa công tử, nô tài nghe Tú Trúc nói, tối qua thiếu phu nhân sốt cả đêm, hôm nay vẫn còn mê man."
Lông mày thanh tú của Lâu Chiếu nhíu lại, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng.
Thanh Thuận bắt đầu bôi thuốc, lấy đầu ngón tay quệt một mảng thuốc cao lớn: "Phùng lão gia xót thiếu phu nhân nên khó tránh xuống tay nặng một chút, công tử đừng để bụng chuyện này."
Lâu Chiếu khẽ cụp mắt, động tác bàn tay trên lưng hắn không nhẹ chút nào, như muốn khoét sâu thêm vào vết thương: "Ngươi đang nói giúp ông ấy, hay cho rằng ta là kẻ thù dai?"
Thanh Thuận vội ngậm miệng lại, tay cũng bất giác làm nhanh hơn.
"Đủ rồi, ngón tay cứng như que củi vậy!" Lâu Chiếu khẽ nghiêng người về phía trước, tránh bàn tay của Thanh Thuận: "Ngươi lui ra đi."
Thanh Thuận dạ một tiếng, thu dọn đồ đạc rồi vội vàng rời khỏi thư phòng.
Lâu Chiếu ngồi lại ghế, chỉ thấy sau lưng đau rát, không biết máu có rỉ ra không. Trong đầu hắn lại hiện lên cảnh Phùng Y Y bôi thuốc cho mình, cẩn thận, dịu dàng, những ngón tay mềm mại như lông vũ khẽ lướt.
Hắn lắc đầu, xua đi những hình ảnh đó.
Có lẽ vì quá mệt, Lâu Chiếu không còn lòng dạ nào đọc sách nữa, thu dọn rồi lên giường nằm.
Lưng đau ê ẩm, hắn đành phải nằm sấp. Nói là đau, nhưng dường như sau khi tê dại thì cũng chẳng còn cảm giác gì nữa, dù sao cũng cố chịu cho qua.
Hắn thiếp đi trong mơ màng, đến khi tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau.
Lâu Chiếu có thói quen dậy sớm, lại thêm việc phải đến nha môn nên bắt đầu thu dọn.
Bữa sáng vẫn do Thanh Thuận mang đến, trong sân cũng không có động tĩnh gì khác, cứ như thể quay lại những ngày trước kia, chỉ có hai chủ tớ bọn họ.
Ra khỏi thư phòng, Lâu Chiếu nhìn sang gian nhà chính, cửa phòng vẫn đóng chặt.
"Công tử, lát nữa ta ra hiệu thuốc mua hộp thuốc trị thương khác nhé?" Thanh Thuận vừa hỏi vừa đưa áo choàng cho Lâu Chiếu.
Lâu Chiếu nhận lấy áo choàng, vung tay một cái, áo choàng bung ra giữa không trung rồi phủ lên người hắn: "Không cần đâu, cái hôm qua dùng rất tốt."
Nói xong, hắn sải bước ra khỏi cổng viện.
Thanh Thuận xoa xoa tay, lẩm bẩm: "Tối qua còn tỏ vẻ chê bai, vậy mà giờ lại nói tốt à?"
Trong phòng, Phùng Y Y nghe thấy động tĩnh ngoài sân, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm lên đỉnh màn màu vàng khói.
Trong chăn đệm mềm mại ấm áp, cọ vào gò má mềm mại của nàng. Nàng có thể ngủ đến khi nào muốn dậy, không cần phải dậy thật sớm chạy ra ngoài cửa, chỉ để tận mắt nhìn thấy Lâu Chiếu ra khỏi cửa như trước nữa.
Trời lạnh như vậy, ai mà chẳng muốn cuộn mình trong chăn, dậy sớm thật là một cực hình. Chỉ để người ta nhìn mình thêm một cái, thật không đáng chút nào.
Phùng Y Y trở mình, mũi cay cay, rồi lại nhắm mắt lại. .
Chuyện ở Ngũ Mai am không dễ điều tra, bởi ai cũng có thể đến nơi đó. Cho dù có dọn dẹp am viện trước, thì vẫn luôn có kẻ trèo tường vào được.
Lâu Chiếu đã đến nha môn hai ngày, vị nha quan kia biết hắn là cử nhân nên cũng đối đãi khách sáo, hễ điều tra được gì đều báo cho hắn một tiếng. Có điều, đa phần đều là những thông tin vô dụng.
Trong thư phòng, Phùng Hoành Đạt lơ đãng lật xem sổ sách, tai lắng nghe tin tức Lâu Chiếu mang về: "Chỉ có vậy thôi sao? Xem ra đều là thứ vô dụng cả. Có phải cùng một bọn với đám thổ phỉ đã đánh Phùng Kỳ không?"
Lâu Chiếu đứng thẳng người, nghe vậy sắc mặt không đổi: "Chắc là không phải. Y Y chỉ gặp đúng một người ở Ngũ Mai am."
"Thật đáng sợ." Phùng Hoành Đạt đưa tay xoa trán: "Ý của người là kẻ đó chỉ đơn thuần muốn bắt nạt Y Y thôi sao?"
Nói đến đây, Phùng Hoành Đạt không thể xem sổ sách được nữa. Nữ nhi yêu quý mà bị đám ô uế đó bắt được thì ông ấy hoàn toàn không dám nghĩ tới.