Chương 28

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:06

Thu tầm mắt lại, Lâu Chiếu đi đến sau thư án, cầm quyển sách đọc dở lên. Thanh Thuận xịu mặt bước tới, cũng không hiểu rốt cuộc hắn đang cố chấp chuyện gì? Đọc sách còn quan trọng hơn một cái chân sao? Hắn ta bất đắc dĩ lắc đầu, đành chịu số mà bưng chậu pha nước, nhấc ấm đồng trên giá lò xuống: "Công tử, Thanh Thuận cũng xin ké chút ánh sáng của người, dùng nước thuốc này ngâm chân một lát. Chạy cả đêm, đế giày cũng mòn hết rồi." Mí mắt Lâu Chiếu cũng chẳng buồn nhấc lên: "Ngươi ké là ké ánh sáng của ta sao?" Thanh Thuận ngậm miệng lại. Thường ngày Lâu Chiếu ít nói, nhưng câu vừa rồi rõ ràng mang theo vẻ không cam lòng. Đúng là Phùng gia đã đặt ra không ít ràng buộc, ngay cả Thanh Thuận cũng nhìn ra Phùng Hoành Đạt cố ý sắp xếp công việc cho Lâu Chiếu. Nhưng điều nghiệt ngã hơn là Lâu Chiếu lại chấp nhận tất cả, bảo hắn làm gì thì hắn làm nấy, không một lời oán thán. "Công tử, nước được rồi, không nóng không lạnh. Chân của chúng ta mà khỏi rồi thì về Ngụy Châu cũng tiện hơn." "Về Ngụy Châu?" Ngón tay Lâu Chiếu đang cầm sách siết lại, một bên khóe miệng khẽ nhếch lên. Thanh Thuận giúp trải chăn nệm, kể lại chuyện ban ngày: "Công tử, lúc người chưa tới Toàn Thịnh lâu, ta thấy Khổng Thâm đến tìm thiếu phu nhân. Người nói xem có phải y vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn nhòm ngó thiếu phu nhân không? Y cũng không soi lại mình xem..." "Khổng Thâm, y cũng đến Toàn Thịnh lâu à?" Lâu Chiếu ngước mắt lên, con ngươi liếc về phía đuôi mắt, bỗng ánh lên vẻ sắc lạnh. Tay Thanh Thuận khựng lại, cảm thấy lời này của mình thật sự không nên nói, chỉ hận không thể tự vả vào miệng. Vốn dĩ giữa Lâu Chiếu và Phùng Y Y đã có chút tế nhị, làm vậy chẳng phải là gây thêm phiền phức cho hai phu thê hay sao? "Khụ khụ, công tử nghỉ ngơi sớm đi ạ, tiểu nhân xin lui trước." Thanh Thuận nói xong, nhanh như thỏ biến mất không thấy tăm hơi. Lâu Chiếu nghe thấy tiếng đóng cửa, ánh mắt rơi xuống chậu đồng đặt cạnh giường, bên trong thuốc đã pha xong, từng làn hơi nóng bốc lên. Không biết có phải vì ở bờ sông Vận Hà bị lạnh cóng quá không mà chân cứ khẽ động là đau. Nếu không xử lý, e là ngày mai đi lại sẽ không ổn. Hắn đặt sách xuống, ngồi lên giường, xắn ống quần lên, trên chân hằn một mảng bầm tím. ... Ngày hôm sau, trời đổ tuyết nhỏ, lất phất bay. Phùng Y Y từ trên giường nhảy xuống, chân trần chạy đến bên cửa sổ, đưa tay chạm thử vào giấy dán cửa sổ lạnh buốt: "Ngoài sân tuyết đã phủ kín chưa?" "Chưa đâu ạ, mới bắt đầu rơi thôi." Tú Trúc kéo Phùng Y Y khỏi cửa sổ: "Trời còn chưa sáng, Phùng đại gia đã tới rồi, nói là đêm qua Phùng Kỳ công tử bị người ta đánh." Bên ngoài, các bà vú đang chuẩn bị đồ dùng rửa mặt, tạo ra vài tiếng động khe khẽ. Phùng Y Y uể oải ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào gương đồng trên bàn mà chớp mắt: "Lại bị đánh à? Trò cười lần trước còn chưa đủ mất mặt sao?" "Lần này là thật đấy ạ." Tú Trúc lấy chiếc lược tre trên bàn, chải phần đuôi tóc đen nhánh của Phùng Y Y: "Kỳ công tử lén ra ngoài, chẳng biết chọc phải ai mà bị đánh gãy một tay." Phùng Y Y nghe vậy cả kinh, sửa soạn xong thì vội vàng đến tiền sảnh. Vừa đến ngoài cửa, nàng đã nghe thấy tiếng đập bàn giận dữ từ bên trong, đó là tiếng chửi mắng đầy tức giận của Phùng đại gia Phùng Hoành Đức. Trong nhà có trưởng bối đến, tất nhiên phải tiến lên chào hỏi, Phùng Y Y bèn bước vào tiền sảnh. Bên trong, hai anh em Phùng gia tạm ngừng nói chuyện. Phùng Hoành Đức mặt mày sa sầm, ngay cả khi Phùng Y Y chào hỏi cũng chỉ tùy tiện phẩy tay. Phùng Hoành Đạt lắc đầu thở dài, nhìn Phùng Y Y: "Kỳ Nhi bị người ta đánh bị thương rồi, con có thời gian thì qua thăm nó." Phùng Y Y đáp một tiếng, rồi lặng lẽ đứng sau lưng Phùng Hoành Đạt. Nhìn dáng vẻ của Phùng Hoành Đức, chắc hẳn Phùng Kỳ bị thương rất nặng.