Chương 42

Tái Giá Quyền Thần

Vọng Yên 02-02-2026 23:52:05

"Nếu trong lòng chàng ấy không có muội thì sao?" Phùng Y Y hỏi. Phùng Ký Thúy nghẹn lời, đành cười trừ: "Lại nghĩ vẩn vơ rồi, làm gì có chuyện trong lòng không có chứ? Tổ mẫu nói, người ta ở với nhau khó tránh khỏi va chạm, nữ tử lấy chồng là chuyện cả đời. Sống với nhau cho qua ngày thôi, muội xem phụ mẫu ta đó, cả ngày cãi vã, trong lòng ai có ai đâu? Cắn răng chịu đựng rồi cũng qua thôi." Đến lúc này, Phùng Ký Thúy bỗng dưng cảm thấy đồng cảm. Chuyện nghị hôn của nàng ra không thuận lợi, Phùng Y Y lấy chồng rồi cũng gặp phiền phức. Dù được Trâu thị dạy dỗ, trong lòng đôi khi cũng có chút cay nghiệt, nhưng nói cho cùng vẫn là tỷ muội một nhà, chung một dòng máu. Phùng Y Y mân mê vạt áo, đầu ngón tay trắng bệch, giống như tâm trạng rối bời không thể gỡ của nàng lúc này. Nàng hiểu những lời Phùng Ký Thúy nói đều là ý tốt, giống như đa số mọi người đều khuyên hòa chứ không khuyên ly. Cũng đúng, rất nhiều nữ nhân đều như vậy, số phận tốt thì gả được người biết thương yêu; còn phận bạc thì đành nuốt nước mắt vào trong, nhắm mắt sống cho qua đời. Tại sao nhất định phải như vậy? Nàng không muốn. Mẫu thân từng dạy rằng, phu thê phải đồng lòng, hai người luôn gắn kết với nhau. Bên tai, Phùng Ký Thúy vẫn khuyên giải câu được câu chăng, ấy thế mà Phùng Y Y chẳng hề để tâm, nàng có suy nghĩ của riêng mình. Có lẽ sẽ rất đau lòng, nhưng nếu trong lòng Lâu Chiếu không có nàng, nàng sẽ buông tay. Nàng sẽ không vì yêu thích nhất thời mà phải đau khổ cả đời. Một ngày trôi qua, trời vừa nhá nhem tối, tuyết tan được phân nửa lại đóng băng, cứng hơn cả hôm qua. Gần đến giờ Hợi, Lâu Chiếu về tới sân. Hắn quen bước về thư phòng ở phía tây, nhưng lại liếc nhìn gian nhà chính. Mọi khi, gian nhà chính đều sáng đèn, hôm nay lại tối om không một chút động tĩnh, chỉ có chiếc đèn lồng trên cửa khẽ đung đưa. Thu lại tầm mắt, Lâu Chiếu đẩy cửa thư phòng ra. Căn phòng không có lò than nên cũng chẳng ấm hơn bên ngoài là bao, dù thắp nến cũng chỉ thêm chút ánh sáng ấm áp chứ không có tác dụng gì nhiều. Không nghĩ nhiều, Lâu Chiếu cởi áo choàng rồi ngồi xuống sau bàn, cầm cuốn sách trên án lên lật xem. Đọc một hồi, hắn vẫn không sao tĩnh tâm được. Trời rét căm căm, vết roi sau lưng lại đau nhức dữ dội. Vẻ bực bội thoáng qua trên mặt Lâu Chiếu, hắn cố ép mắt nhìn vào trang sách, muốn đọc tiếp. Kẽo kẹt, tiếng cửa phòng khe khẽ mở. Lâu Chiếu đặt cuốn sách đang nắm chặt xuống, ngẩng mắt nhìn ra phía cửa. "Công tử, nô tài mang nước nóng vào. Người đã đi cả ngày rồi, mau ngâm chân đi ạ." Người vào là Thanh Thuận, tay xách một chiếc thùng gỗ. Đôi môi mỏng vừa hé của Lâu Chiếu lại mím chặt, hắn không đáp, ánh mắt lại nhìn vào sách. Thanh Thuận nhóm lửa trong chậu than trước, rồi pha nước ấm. Sau đó, hắn ta đến bên bàn, lấy thứ gì đó từ trong người ra: "Công tử cởi áo ra đi, nô tài bôi thuốc cho người." Lâu Chiếu nhìn hộp thuốc trong tay Thanh Thuận, đen sì lại có mùi lạ hoắc, bèn nhíu mày: "Thứ gì đây?" "Thuốc mỡ ạ." Thanh Thuận gãi đầu, ánh mắt vừa rồi của Lâu Chiếu cứ như thể thứ trong tay hắn ta là thuốc độc vậy. Nghĩ lại, hắn ta hiểu ra, thuốc mỡ Lâu Chiếu dùng trước đây là của Phùng Y Y đưa, mùi thuốc thanh nhã, đến cả chiếc hộp sứ nhỏ cũng được vẽ rất tinh xảo. So với hộp của hắn ta, đúng là khó coi hơn hẳn. Thanh Thuận thầm bĩu môi, chuyện này trách ai được chứ? Sau chuyện hôm qua, còn mong thiếu phu nhân người ta chạy sang nữa sao? "Dù sao cũng dùng được, tốt cho vết thương mà." Nghe vậy, Lâu Chiếu đứng dậy, vừa cởi khuy áo. Áo ngoài được cởi ra, trung y bên trong dính vết máu đã khô lại thành màu nâu sẫm, hằn rõ hai vệt dài. Thanh Thuận hít một hơi lạnh, nhìn hai vết sẹo dữ tợn kia là có thể đoán được Phùng Hoành Đạt lúc đó đã xuống tay tàn nhẫn đến mức nào.